Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại một tiểu bang sầm uất ở Mỹ, cơn mưa rào mùa hạ vội vã ập xuống. Phùng Lệ Quân ôm khư khư tập tài liệu trước ngực, lao nhanh vào mái hiên của một quán cà phê quen thuộc để trú mưa. Kể từ ngày xách vali trốn chạy khỏi đoạn tình cảm đơn phương đau đớn với Phó Mạnh Đình, cô vùi đầu vào công việc để làm tê liệt trái tim rỉ máu. Nhưng hình bóng anh, cảm giác bị anh thô bạo đè xuống giường đâm rách màng trinh, cùng hơi thở nam tính của anh đêm hôm đó vẫn luôn hiện về trong mỗi giấc mơ, giày vò tâm can cô đến cùng cực.
Cô khẽ thở dài, rũ nhẹ những giọt nước đọng trên vai áo.
Đột nhiên, một bóng đen cao lớn từ phía sau tiến lại gần, phủ lên lưng cô một luồng hơi ấm quen thuộc đến nao lòng. Một chiếc áo vest nam tính mang đậm mùi hương tuyết tùng bạc hà xộc thẳng vào khoang mũi, khoác nhẹ lên bờ vai đang run rẩy của cô.
Lệ Quân giật thót mình, quay phắt lại. Trái tim cô như ngừng đập, đồng tử giãn to khi đập vào mắt cô là gương mặt tiều tụy nhưng lại rực rỡ nét cười của Phó Mạnh Đình. Anh sừng sững đứng đó, hơi thở có chút gấp gáp vì chạy tìm cô, đôi mắt u buồn ngày nào giờ đây chứa chan sự ôn nhu, xót xa đến tột độ.
“Mạnh Đình… sao anh lại ở đây?” Giọng cô run rẩy, nước mắt tự nhiên trực trào ra khóe mi.
Anh không nói một lời, tiến lên một bước, dang rộng hai cánh tay ôm ghì lấy cô vào lòng, xiết chặt vòng eo cô đến mức cô không thể hít thở.
“Anh bay đến đây để tìm em. Lệ Quân, anh xin lỗi… xin lỗi vì sự nhu nhược, ngu ngốc của anh đã tàn nhẫn giẫm đạp lên tình cảm của em. Anh đã thông suốt rồi, người anh cần, người anh muốn chịu trách nhiệm, người anh khao khát được dùng cả phần đời còn lại để đè dưới thân yêu thương… chỉ có duy nhất mình em thôi. Trở về bên anh, làm vợ anh, dạng háng cho anh làm tình cả đời, được không?”
Nghe những lời thú tội trần trụi, chân thành từ đáy lòng anh, bức tường phòng ngự của Lệ Quân hoàn toàn vỡ nát thành tro bụi. Cô vùi mặt vào ngực anh, khóc nấc lên nức nở, vung tay đấm bùm bụp vào lưng anh trút giận. Anh cứ mặc kệ để cô đánh, rồi cúi xuống nâng cằm cô lên, trao cho cô một nụ hôn sâu hoắm, ngọt ngào, hoang dại và mãnh liệt, thay cho mọi lời thề non hẹn biển.
Đêm đó, trong căn hộ của Lệ Quân, quần áo vứt vương vãi từ cửa ra vào đến tận phòng ngủ. Mạnh Đình điên cuồng cắn mút từng tấc da thịt mướt mát của cô, côn thịt sưng tấy gân guốc không ngừng đâm rút ra vào nơi tư mật chật hẹp, ướt đẫm dâm thủy. Cô dạng rộng hai chân, kẹp chặt lấy eo anh, cong cớn đón nhận từng nhát nện bạo tàn, rên rỉ rỉ rả dâm dục trong khoái cảm đê mê, hòa quyện xác thịt cùng người đàn ông cô dùng cả thanh xuân để theo đuổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận