Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Máu Mủ Hoàng Gia, Ván Cờ Lật Ngửa
“Chàng biết đúng không?” Oanh Oanh ngẩng lên, nhìn vào góc nghiêng lạnh lùng của hắn.
“Ừ.”
“Hắn… hắn là Tứ hoàng tử?”
“Phải.” Từ Lễ Khanh thản nhiên đáp, “Hắn và ta, không cùng một cha.”
Oanh Oanh hít một hơi lạnh. Nàng hiểu rồi. Mẹ của Từ Lễ Khanh… bị ép buộc. Từ Lễ Phong… là con của Hoàng thượng.
Nỗi kinh hoàng còn lớn hơn ập đến. “Vậy… vậy cái chân gãy của hắn…” Nàng run rẩy. “Là chàng… chàng đã đánh gãy chân một hoàng tử?”
“Thì sao?”
“Chàng làm vậy là vì thiếp!” Nàng bật khóc. “Hắn sẽ giết chàng! Hắn sẽ không tha cho chàng!”
Nàng nhận ra mình không chỉ là một món đồ chơi, nàng là ngòi nổ cho mối thù sinh tử này. Đại thiếu gia, vì che chở nàng, đã tự đặt mình vào chỗ chết.
“Đại thiếu gia,” nàng ôm chặt lấy hắn, khóc nấc lên, “Nếu có chết… thiếp nguyện chết cùng chàng.”
Từ Lễ Khanh sững sờ. Hắn nhìn đỉnh đầu đang run rẩy của nàng, sự lạnh lùng trong mắt hắn tan đi một chút. Hắn bật cười, tiếng cười có chút bất đắc dĩ.
“Ngu ngốc,” hắn vỗ về nàng, “Nàng nghĩ phu quân của nàng là kẻ đi tìm cái chết à?”
“Nhưng hắn là hoàng tử…”
“Hoàng tử thì sao?” Hắn nhếch mép. “Nàng quên rồi à? Phu quân của Trần tiểu thư cũng là hoàng tử đấy.”
Oanh Oanh ngơ ngác. Gã sát thủ đó… cũng là hoàng tử?
“Tam hoàng tử,” Từ Lễ Khanh giải thích, “chính là đồng minh của chúng ta.”
Lần này, Oanh Oanh mới thực sự thở phào. Nàng lau nước mắt, rồi lại lo lắng: “Vậy… Tứ hoàng tử phen này thảm rồi.” Trong mắt nàng, gã Tam hoàng tử kề dao vào cổ nàng còn đáng sợ hơn tên Từ Lễ Phong biến thái kia.
Từ Lễ Khanh chỉ cười mà không nói. Thảm? Hắn muốn Từ Lễ Phong phải chết không toàn thây.
Nhưng trước đó, hắn cần một con dao khác.
Tam hoàng tử thiếu thế lực. Tứ hoàng tử lòng đầy thù hận. Còn Nhị hoàng tử … là một kẻ ngốc kiêu ngạo, hoàn hảo để lợi dụng.
Kế hoạch được vạch ra. Tam hoàng tử có trong tay một cao thủ giả mạo chữ viết. Hai bức thư hẹn được gửi đi.
Tại một kỹ viện kín đáo nhất kinh thành.
Từ Lễ Khanh đến trước. Hắn vừa ngồi xuống, cửa phòng bị đẩy mạnh. Nhị hoàng tử xông vào, mặt hằm hằm: “Từ Lễ Khanh! Ngươi điên rồi sao? Dám hẹn ta ở cái nơi ô uế này!” [2792, 2794]
Từ Lễ Khanh cũng “kinh ngạc” không kém, đứng bật dậy: “Nhị hoàng tử? Không phải ngài hẹn thảo dân đến đây để ‘bàn chuyện quan trọng’ sao?”
Hai người đàn ông chìa ra hai bức thư có chữ viết y hệt nhau.
Họ cùng sững sờ.
“Khốn kiếp!” Nhị hoàng tử đập bàn, “Là kẻ nào dám chơi ta!” Hắn không cần nghĩ, gầm lên: “Chắc chắn là thằng Tam hoàng tử!”
Từ Lễ Khanh thầm cười lạnh trong bụng. Kế hoạch, thành công một nửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận