Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lại nói, sinh nhật Minh Thiếu Diễm là khi nào?
Dì Trình giải đáp rất nhanh, ngày tám tháng tám.
Thật dễ nhớ.
Tháng tám, là cung Sư Tử.
Tháng tám…
Bây giờ đã là tháng ba, thời gian không còn dài nữa.
Đường Đường có chút khẩn trương, muốn vào ngày sinh nhật tặng xe cho Minh Thiếu Diễm thì ít nhất tháng sau cô phải đặt xe, vậy có nghĩa là đến tháng sáu cô phải có đủ tiền.
Nhưng, tiền ở đâu?
Tháng sáu cô chỉ mới thi lớn học xong.
Đường Đường phát sầu chống cằm.
Xem ra từ bây giờ cô phải nhờ Đái Na giúp cô lưu ý kịch bản mới được, làm việc sớm thì tiền kiếm sớm.
Có điều cô phải đợi
“Lữ hành hoa lộ”
phát sóng đã, nếu chương trình này có thể nổi tiếng thì thù lao đóng phim sẽ cao hơn hiện tại rất nhiều.
Nhưng nếu
“Lữ hành hoa lộ”
phát sóng lúc nghỉ hè thì làm sao bây giờ?
Đường Đường lấy điện thoại ra gửi Wechat cho đạo diễn
“Lữ hành hoa lộ”
hỏi thăm xem lớn khái khi nào thì có thể phát sóng.
“Nhanh thôi”
, tâm tình đạo diễn rất tốt.
Gần đây tiến độ làm hậu kỳ chương trình thần tốc, đài truyền hình bên kia cũng rất thuận lợi.
Ông đã xem trước mấy tập, vô cùng vừa lòng.
Vậy nên so với Đường Đường, đạo diễn còn gấp hơn.
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tháng sau là có thể phát sóng.
Tuần cuối cùng của tháng này sẽ bắt đầu tuyên truyền”
, đạo diễn vui tươi hớn hở nói,
“Đến lúc đó nhớ phải chia sẻ qua Weibo.”
Đương nhiên đương nhiên.
Đường Đường yên tâm.
Tháng sau phát sóng thì đợi đến khi thi lớn học xong có lẽ chương trình cũng chiếu đến tập cuối.
Đến lúc đó cô có thể tìm vài kịch bản quay phim.
Có kế hoạch liền có động lực, Đường Đường một lần nữa bắt đầu làm đề.
Đợi đến tối cô gửi tin nhắn cho Minh Thiếu Diễm hỏi hắn xem tối nay hắn muốn ăn gì.
Qua một hồi, Minh Thiếu Diễm trả lời.
[ Chú về trễ, cháu tự ăn đi.
] Có việc à?
Được rồi.
Đường Đường không hề nghĩ nhiều.
Thật ra cô rất muốn ra ngoài ăn lẩu nhưng không dám tự tìm đường chết nữa.
Ban ngày có bảo mẫu tới nhà lau dọn vệ sinh, còn có công nhân tỉa hoa.
Nhưng đến tối Minh Thiếu Diễm không về, dì Trình cũng không ở đây, đột nhiên Đường Đường cảm thấy có chút trống trải, khó chịu đã rất lâu rồi cô chưa có.
Nhìn bầu trời tối đen như mực, lại nhìn điện thoại, đã là 10 giờ tối.
10 giờ, Minh Thiếu Diễm sao vẫn chưa về?
Vậy nhất định là không phải tăng ca mà là đi tiệc rượu.
Nếu dì Trình ở nhà Đường Đường hoàn toàn có thể yên tâm đi ngủ nhưng hiện giờ trong nhà chỉ có một người, nếu Minh Thiếu Diễm uống say, xảy ra chuyện gì đó thì sao?
Dù sao ban ngày cô ngủ nhiều, xem như tối nay ngủ muộn một chút.
Tối 11 giờ 30 phút, bên ngoài rốt cuộc cũng có động tĩnh, chú Lý đỡ Minh Thiếu Diễm vào.
Đường Đường mang dép lên xuống lầu, vừa nhìn một cái liền bắt gặp đôi mắt Minh Thiếu Diễm.
Đôi mắt hắn màu đen như một đầm nước sâu.
Thoạt nhìn rất tỉnh táo, vô cùng tỉnh táo.
Minh Thiếu Diễm nhàn nhạt nhìn Đường Đường một cái, mày nhíu lại,
“Mấy giờ rồi?”

“11 giờ 43”
, Đường Đường ngoan ngoãn trả lời.
“Ngày mai phải đi học sao cháu không đi ngủ?”
Ngày mai chú phải đi làm, vậy sao chú còn uống rượu?
Chú sao lại tiêu chuẩn kép* như vậy.
*Tiêu chuẩn kép: là một thuật ngữ có tính phê phán, chỉ sự nhìn nhận cùng một việc có bản chất giống nhau nhưng lại theo các hướng khác nhau và cho ra các kết quả khác nhau, thường là khác hoàn toàn, thậm chí đối lập.
Trong lòng Đường Đường không nhịn được mắng một câu nhưng cô không dám nói ra,
“Cháu đi ngủ ngay.”
Chú Lý đem người đỡ lên, Đường Đường đứng một lát rồi đi phòng bếp rót ly nước.
Chú Lý đúng lúc đóng cửa ra khỏi phòng, Đường Đường nhỏ giọng hỏi chú Lý,
“Sao lại uống nhiều như vậy?”
Chú Lý lắc đầu, Minh Thiếu Diễm không thích nói chuyện, trong lòng nghĩ gì không ai có thể đoán ra được.
“Có thể là tâm tình không tốt.”
Chà, Đường Đường đặt ly nước xuống tiễn chú Lý ra ngoài.
Lúc này cô mới đi lên đẩy cửa phòng Minh Thiếu Diễm ra.
Minh Thiếu Diễm nằm trên giường, cơ thể cao dài nằm như vậy trông khá đẹp, tay phải hắn đang đặt trên mắt.
Đường Đường đem ly nước đặt trên đầu giường, xoay người muốn đi, đột nhiên điện thoại Minh Thiếu Diễm vang lên.
Đường Đường theo bản năng quay đầu, tìm hơn nửa ngày mới phát hiện điện thoại bị đè dưới chăn.
Đầu gối cô quỳ xuống mép giường, tay vòng qua người Minh Thiếu Diễm muốn lấy điện thoại.
Điện thoại vừa cầm được thì Minh Thiếu Diễm bỗng nhiên mở mắt, tay nhanh chóng bắt lấy cổ tay Đường Đường.
Đường Đường sợ tới mức thiếu chút nữa là vứt điện thoại đi.
“Cháu lấy điện thoại giúp chú”
, Đường Đường giải thích.
Minh Thiếu Diễm nhìn chằm chằm cô một lát, tay vẫn nắm lấy cổ tay cô, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Đường Đường:……
Rút ra một chút, rút không ra.
Điện thoại còn vang lên, Đường Đường nhìn màn hình thấy tên người gọi, Tưởng Dung.
Tưởng Dung?
Đây không phải là nữ cường nhân cô gặp ở cửa văn phòng Minh Thiếu Diễm lần trước sao?
Điện thoại tự động tắt, lúc này Đường Đường mới thấy trên màn hình hiện lên thông báo bốn cuộc gọi nhỡ.
Ngay sau đó, điện thoại lại sáng lên.
Lần này không phải là cuộc gọi mà là tin nhắn, người gửi vẫn là Tưởng Dung, [ Anh có khỏe không?
] [ Hôm nay anh uống có hơi nhiều đó.
] [ Khi thấy tin nhắn nhớ trả lời, em có chút lo lắng.
] Đường Đường ngẩn người.
Tối nay Minh Thiếu Diễm…
bên cạnh Tưởng Dung sao, còn uống nhiều như vậy?
Trong lòng không hiểu sao nổi lên cảm giác rất khó tả.
Đường Đường mở tay Minh Thiếu Diễm đem cổ tay rút ra, sau đó đặt điện thoại bên cạnh ly nước rồi tắt đèn, lẳng lặng rời khỏi.
Ngày hôm sau, Đường Đường đến trường sớm, trước khi đi còn gọi Jason bảo anh ấy tới nhà một chuyến.
Hôm nay Minh Thiếu Diễm nói không chừng không đi làm nổi.
Khi Jason đến Minh Thiếu Diễm đã dậy.
Hắn tắm rửa mặc áo tắm dài vào, dây lưng buộc lỏng, ngồi trên sô pha không biết đang nghĩ gì.
Hiếm khi thấy hắn không chỉnh tề như vậy.
Jason gọi Minh Thiếu Diễm một tiếng, Minh Thiếu Diễm không phản ứng, Jason kinh ngạc, lại gọi thêm tiếng nữa.
Lúc này Minh Thiếu Diễm mới đáp một tiếng.
“Hôm qua Minh đổng uống hơi nhiều”
, Jason nói.
Minh Thiếu Diễm ừ một tiếng,
“Người nhiều náo nhiệt.”
Tối hôm qua đúng là rất nhiều người, nhưng ngài thích náo nhiệt từ bao giờ.
Hơn nữa Minh Thiếu Diễm không phải là người thích uống rượu nhưng tối qua lại uống rất nhiều.
Theo Minh Thiếu Diễm mấy năm, Jason liếc mắt một cái là nhìn ra có gì đó không ổn.
Nhưng rốt cuộc có chuyện gì, Jason cũng không biết.
Làm một cấp dưới yên lặng kiệm lời, anh nghĩ nghĩ sau đó nói,
“Uống rượu hại thân, Minh đổng vẫn nên uống ít lại.”
Ánh mắt Minh Thiếu Diễm tối sầm, một lúc sau lại ừ một tiếng.
Đúng là phải uống ít.
Khi uống rượu hắn không quên những chuyện khi say, cho nên hắn nhớ hôm qua khi Đường Đường tới phòng, hắn đã không nhịn được mà nắm lấy cổ tay cô.
Uống rượu xong, não bị ức chế, đôi khi sẽ có những hành động không thể kiểm soát được.
Rượu, đúng là không thể uống bừa.
Lúc thanh tỉnh còn biết bản thân đang làm gì, phân biệt được cái gì nên làm và cái gì không nên, nhưng khi uống say hắn không dám đảm bảo.
Minh Thiếu Diễm thở dài, tay duỗi ra xoa xoa huyệt thái dương, gọi Jason một tiếng.
“Vâng?”
Jason quay đầu.
“Lát nữa giúp tôi liên hệ bác sĩ.”
Dừng lại một chút rồi nói thêm,
“Bác sĩ tâm lý.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
* Mai không có chương đâu các bác ơi, đêm nay có thôi Bác…
Bác sĩ tâm lý?
Tay Jason run lên.
Vì…
Vì sao lại muốn liên hệ với bác sĩ tâm lý?
Tuy ông chủ tương đối ít lời, cũng khá hung dữ, lại còn có chút dọa người nhưng thật ra ngài ấy hoàn toàn là một người bình thường.
Cho nên, vì sao đột nhiên lại muốn tìm bác sĩ tâm lý?
Nhưng dù tò mò thế nào Jason cũng không dám hỏi.
Sau khi Minh Thiếu Diễm nói xong, anh liền nhanh chóng đi tìm bác sĩ tâm lý.
Minh Thiếu Diễm nửa nằm trên ghế sô pha.
Men rượu tối qua dường như vẫn còn lưu lại một ít nên đầu có chút đau, thân thể hoạt động cũng không lưu loát.
Ánh mắt hắn không biết nhìn chằm chằm nơi nào, cả người chậm chậm không như ngày thường.
Lại im lặng một buổi, Minh Thiếu Diễm mới thay quần áo.
Khi hắn đi đến mép giường tìm điện thoại liền thấy nó nằm bên cạnh ly nước.
Ánh mắt ngưng lại một giây, sau đó Minh Thiếu Diễm cầm điện thoại xuống lầu.
Mà Đường Đường bên kia, sau một tháng rưỡi nghỉ, cuối cùng cô cũng quay trở lại trường.
Các bạn học thấy Đường Đường trở lại đều nhiệt liệt hoan nghênh.
Vì Đường Hân đã thôi học nên nhân số lớp chín lại về con số chẵn lần nữa, nói cách khác mọi người đều có bạn cùng bàn.
Giáo viên căn cứ vào thành tích thi cuối học kì một mà sắp xếp lại chỗ ngồi.
Vì từ khi khai giảng đến nay Đường Đường chưa tới trường lần nào nên bạn cùng bàn mới của cô chỉ ngồi một mình, hiện tại cuối cùng cô cũng trở lại, hai người nhanh chóng chào hỏi nhau.
Bạn cùng bàn mới là một nam sinh đeo kính.
Rõ ràng lúc trước cậu đã làm công tác chuẩn bị thật tốt nhưng khi Đường Đường thật sự đứng trước mặt, được gần gũi nhìn mặt cô, nam sinh vẫn khẩn trương đến mặt đỏ bừng.
Đường Đường đối với bạn cùng bàn mới vô cùng vừa lòng.
Nếu cô nhớ không lầm thì đây hình như là cán bộ môn toán của lớp thì phải?
Lớp 11, sau khi phân ban, giáo viên chủ nhiệm sẽ dựa vào thành tích kì thi tháng đầu tiên mà chọn ra cán bộ môn.
Đường Đường nhớ rõ, trong lần thi tháng trước hay thi cuối học kì cậu ấy đều đạt điểm cao nhất lớp, thi tháng lần đó thậm chí cậu ấy còn đạt điểm tuyệt

Bình luận (0)

Để lại bình luận