Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai uống rượu say lảo đảo hồi phủ. Đỗ Yểu Yểu lúc này mới tắm rửa xong, đang ngồi ở tẩm phòng để Ngân Diệp lau khô tóc cho nàng.
Chủ tử ôn hòa, đương nhiên tỳ nữ sẽ không ngại.
Nghe thấy động tĩnh, Đỗ Yểu Yểu quay đầu lại, nhìn thấy hai má Thẩm Giai ửng đỏ, hai mắt mê ly, xiêm y vẫn chỉnh tề như cũ. Nàng tiến lại gần thì ngửi được mùi rượu nồng nặc, xen lẫn mùi hương son phấn ngọt mị.
“Tới phòng bếp mang canh giải rượu lên đây.” Đỗ Yểu Yểu phân phó Ngân Diệp rồi đỡ tay Thẩm Giai: “Chàng đi đến chỗ phong lưu nào rồi?”
“Sao vậy? Ghen à?” Thẩm Giai nghiêng đầu nhìn nàng.
“Nào dám?” Đỗ Yểu Yểu nũng nịu yếu ớt nói: “Ta đang quan tâm phu quân, muốn biết hoa khôi nào khiến chàng vui vẻ đến mức quên cả trời đất, có nhà không về để giúp chàng nạp vào phủ.”
Thẩm Giai yêu nhất dáng vẻ khi ghen của Đỗ Yểu Yểu, đưa tay véo hai má phấn nộn của nàng: “Phân chia sủng ái với nàng, nàng chịu sao?”
“Sao có thể luyến tiếc được. Chàng cũng không phải bánh trái thơm ngon, mỗi ngày cho ta cắn hai phát.” Đỗ Yểu Yểu bĩu môi hồng nhuận.
Thẩm Giai hôn lên một cái: “Chưa để cho nàng ‘cắn’ sao?”
Lời nói ý vị sâu xa.
Đỗ Yểu Yểu không muốn nói chuyện với hắn, lấy tay che miệng: “Mùi rượu khó chịu chết đi được. Chàng đừng hôn ta!”
“Vậy để ta ôm một cái.” Thẩm Giai vùi mặt vào cổ nàng, hít hương thơm da thịt nàng, giải thích: “Không có hoa khôi, không gọi cô nương. Ta đến Bách Hoa lâu uống rượu với đám Sở Đắc.”
Trong nghìn bụi hoa, khó tránh khỏi dính phải mùi son phấn.
Nam nhân vẫn luôn có những buổi xã giao, hơn nữa quan viên cổ lớn cũng không kiêng dè gì mấy chỗ đó. Đỗ Yểu Yểu hừ nhẹ: “Ta cũng không hỏi chàng.”
“Ta nên thủ thân cho phu nhân, nàng nói nếu ta bẩn sẽ không muốn ta.” Ký ức về câu nói này của nàng vẫn còn mới mẻ, vui vẻ khen ngợi nàng: “Hoa khôi hay cô nương có đẹp đến mức nào cũng không bằng một phần mười của Yểu Yểu.”
Đương kim hoa khôi không chỉ phải có gương mặt đẹp mà cầm kỳ thư họa đủ thứ đều phải tinh thông. Đỗ Yểu Yểu không làm được.
Nàng than thở: “Đừng tâng bốc ta.”
Hô hấp của hắn nóng rực phả lên mặt và cổ nàng, Đỗ Yểu Yểu hỏi: “Sao lại uống nhiều như vậy?”
Trước nay hắn uống rượu luôn biết cầm chừng, hôm nay lại đột nhiên uống nhiều như vậy.
Thanh âm của Thẩm Giai thấp xuống: “Sở Đắc vừa mới mất con, ta uống thêm mấy chén với hắn.”
“A?” Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc: “Sinh bệnh sao?” Thời lớn này chưa phát triển y học, mấy đứa nhỏ rất dễ chết non.
“Tranh đấu hậu viện, ngươi đấu ta, ta hại ngươi.” Thẩm Giai không kiên nhẫn nói.
Sở Đắc phong lưu. Người ta thường nói ba nữ nhân một vở kịch, nhiều nữ nhân như vậy khó thoát khỏi ‘cung tâm kế’.
Trong nguyên tác, Thẩm Giai cũng xấp xỉ Sở Đắc, giờ phút này lại làm ra vẻ phiền não như vậy khiến Đỗ Yểu Yểu cảm thấy buồn cười, hỏi: “Phiền chán nữ nhân như vậy sao?”
Thẩm Giai thiên vị nói: “Thích Yểu Yểu.”
Dục vọng sinh tồn mạnh mẽ nha. Đỗ Yểu Yểu tò mò chuyện hắn mở rộng hậu viện nhưng lại cả đời vô tử trong nguyên tác, hỏi thử: “Nếu như không có ta, chàng sẽ giống Sử Đắc nuôi dưỡng nhiều nữ nhân trong hậu viện thì chàng sẽ làm gì?”
“Sao lại không có nàng?” Thẩm Giai nghi ngờ: “Sao ta lại nuôi dưỡng nhiều nữ nhân?”
“Nếu thôi.” Đỗ Yểu Yểu dụ dỗ: “Nếu chàng là Sở Đắc.”
Thẩm Giai trầm ngâm một lát: “Vậy thì không cần có con. Nhiều nữ nhân tranh đấu vì đứa nhỏ như vậy, nếu như không có con thì không cần phải tranh giành tước vị.”
Hắn thấy nhiều quan viên nói chuyện các phi tần của Hoàng đế đấu đá lẫn nhau. Thậm chí nhiều nữ nhân còn coi đứa con như công cụ, muốn một bước lên trời, trở nên nổi vậy.
Làm nam nhân, nếu nữ nhân không thương chết thì có lẽ sẽ không đau lòng lắm. Nhưng nếu hài tử thân sinh chết thì nhất định sẽ đau đớn không ngừng.
Thẩm Giai nói: “Nếu sinh đứa nhỏ là nam hài thì nhất định sẽ gây uy hiếp. Vì vậy nếu nữ nhân không thể sinh thì đấu qua đấu lại còn có ý nghĩa gì nữa? Như vậy trong phủ cũng được thanh tịnh.”
Lời này có cũng lý. Nam nhân không cần hậu lớn, thiếp thất không thể nảy sinh tư tâm. Ngược lại là quan tâm đến bản thân hơn, sáng nay có rượu sáng nay say. Vui vẻ sống một ngày được một ngày.
Đỗ Yểu Yểu hỏi: “Nếu nói như thế, chàng không coi trọng con nối dõi sao?”
“Không có.” Thẩm Giai hôn nàng một cái: “Ta muốn có đứa nhỏ với Yểu Yểu.”
“Vậy nếu ta không sinh được thì sao?”
“Vậy từ bỏ.” Thẩm Giai nhắc lại: “Muốn có với Yểu Yểu, không phải của ta.”
Lúc hắn xấu xa quả thật rất xấu, nhưng lúc dỗ người lại có năng lực dỗ lên tận mây. Trong lòng Đỗ Yểu Yểu không khỏi cảm thấy ấm áp.
“Phu nhân, canh giải rượu đến rồi ạ.” Ngân Diệp ở bên ngoài bẩm.
“Mang vào đi.”
Đỗ Yểu Yểu cầm bát canh giải rượu, uống một thìa thử độ ấm rồi mới đưa cho Thẩm Giai: “Không nóng, chàng uống nhanh đi.”
Thẩm Giai không động đậy, đôi mắt đen láy nhìn nàng, đôi môi khẽ động: “Phu nhân đút cho ta.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
“Chàng lớn như vậy rồi còn muốn ta đút, có biết xấu hổ không hả?” Gương mặt trắng nõn của Đỗ Yểu Yểu ửng đỏ.
Thẩm Giai chép chép miệng không nói lời nào, đôi mắt trông mong nhìn nàng.
Giống y như cún con xinh đẹp đang cầu ăn vậy, chỉ thiếu mỗi cái tái và đuôi, rưng rưng nói: “Mau thương ta, đút cho ta.”
“Được rồi, chỉ lần này thôi đấy, sau này không được như vậy nữa.” Đỗ Yểu Yểu bị Thẩm Giai sau khi uống rượu say làm nũng đến mềm lòng, nhưng vẫn nói câu nghiêm túc, sau này không như vậy nữa.
Một bát canh giải rượu đã uống hết, Thẩm Giai chưa tỉnh táo hẳn liếm môi: “Cảm ơn phu nhân.”
Canh giải rượu chia thành ngọt và đắng, Thẩm Giai không thích đăng nên đương nhiên sẽ nấu vị ngọt. Các loại vật liệu trộn lẫn vào với nhau, sau khi nấu xong chắc chắn không dễ uống như vậy.
Hắn giống như vừa được ăn sơn hào hải vị vậy.
Đỗ Yểu Yểu nhỏ giọng hói: “Có phải trước nay chưa có ai đút cho chàng không?”
“Đúng vậy.” Thẩm Giai nói lại: “Yểu Yểu là người thứ nhất đấy.”
Hắn ôm nàng, gương mặt dán trên ngực mềm mại, giống như tiểu hài tử đang tìm kiếm sự an ủi.
“Trước đây sinh bệnh đều phải uống thuốc, mỗi lần quay về đều phải tự mình chống đỡ, cực kỳ khó chịu…”
“A, vậy chàng còn đáng thương hơn ta nha.” Đỗ Yểu Yểu cảm thán xoa đầu hắn. Tốt xấu gì lúc nhỏ nàng vẫn còn bà nội.
“Cho nên, Yểu Yểu phải thương ta hơn.” Thẩm Giai mở miệng nói: “Ta thích nàng sủng ta, rất thích.”
Nếu Thẩm Giai biểu hiện tốt, Đỗ Yểu Yểu quyết định sau này sẽ đối xử tốt với hắn hơn.
Thẩm Giai nói liên miên: “Tính tình của ta không được tốt, có khi không khống chế được nổi nóng với nàng. Nhưng ta chỉ muốn nàng dỗ dành ta, thật, mặc kệ ta tức giận đến mức nào, chỉ cần nàng thật lòng dỗ ta một chút là được rồi.”
Dỗ người cần sự kiên nhẫn và trái tim bao dung. Đỗ Yểu Yểu thừa nhận, lúc trước khi nàng đối xử với Thẩm Giai có mang theo thành kiến, suốt ngày tức giận, nhìn hắn không vừa mắt.
Càng đừng nói đến việc dỗ hắn.
Có thể giả vờ mềm nhẹ nói vài câu đã không tệ rồi.
Đừng nói đến chân thành.
Có lẽ Thẩm Giai thật lòng thổ lộ đả động đến Đỗ Yểu Yểu, nàng đồng ý với hắn: “Được, ta nhớ rồi.”
Bỗng nhiên nhớ tới gì đó, nàng đẩy hắn: “Hôm nay nương có đưa đồ cho ta, bảo ta đưa cho chàng xem.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận