Chương 827

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 827

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngày khác là ngày nào?” Hắn nắm bắt từ khoá, “Lời này nghe có vẻ quen tai.”
Bên tai Liên Chức có chút ráng đỏ không dễ phát hiện.
Bởi vì cô đã từng nói, ngay tại hôn lễ hai nhà Tống Mạnh, lần ngoài ý muốn nhảy xuống ban công, Liên Chức cũng không phải là người không hiểu có ơn báo đáp, nhưng có một số lời nếu như nói ra sẽ giống như ký chi phiếu khống.
Bên này còn chưa thực hiện, bên kia lại bắt đầu tính hóa đơn.
Cô rấtcó ý tứ nói mà giữ lời.
“Có giấy bút không?”
Tống Diệc Châu nhấn nút bên cửa xe, tấm chắn hạ xuống, mượn lúc đèn xanh chuyển sang đèn đỏ dừng xe, lái xe đưa tới the0 nhu cầu của Liên Chức. Cô kéo nắp bút ra, cúi đầu viết rấtnhanh.
Đuôi ngựa nghiêng xuống như có như không đảo qua ngón tay của cô, ánh mắt Tống Diệc Châu dừng ở nét chữ thanh tú của cônan
Vé mời khách x2
Có thể hoán đổi không thời hạn
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, mí mắt lơ đãng nâng lên, ánh mắt từ ngón tay cô dời lên trên, cô cúi đầu chớp nhẹ lông mi, môi khẽ nhếch. Ánh sáng ngoài cửa sổ rơi vào sườn mặt cô, vừa rồi còn chưa phát hiện, nhìn từ góc độ này mới biết vành mắt thâm quầng của cô rấtsâụ
Một sợi tóc nhỏ rủ từ trên trán cô xuống, Liên Chức vừa muốn lấy tay vén ra.
Anh lại thay cô vén lên trước, dắt ở sau tai.
Ngón tay và vành tai vô tình cọ xát, sau gáy cô có chút tê dại, Liên Chức đang muốn né tránh.
Tay Tống Diệc Châu đã buông xuống.
“Hai tuần này không có vấn đề chứ?”
Không ổn.
Đại khái là tinh thần đột nhiên buông lỏng, vậy nên câu hỏi của người đàn ông vừa ra khỏi miệng, tɾong lòng Liên Chức giống như sa vào vũng bùn.
Còn hơn cả trả thù.
Cô nổ súng với em trai trên danh nghĩa của mình, tinh thần sụp đổ, hận anh lại không biết nên đối mặt với anh như thế nào, còn có mẹ Trầm và cha Trầm h0àn toàn không biết gì cả.
Thậm chí chính cô,cũng không biết nên giải quyết tình trạng rối rắm đồng thời thí¢h cả hai người như thế nào.
Huống chi một người tɾong đó còn là em trai cô, dựa the0 kế hoạch không tới hai tháng cô sẽ phải đi Anh.
Liên Chức không đáp lời anh, vòng vo mà nói sang chuyện khác.
“Vẫn ổn, nếu như lúc ở Luân Đôn Tống tổng nói cho tôi biết tình hình thực tế tôi sẽ tốt hơn.”
Cô quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chưa từng phát hiện ánh mắt Tống Diệc Châu nhìn cô trở nên rấtsâụ
Làm sao hắn lại không giống như Trầm Kỳ Dương, muốn chờ cô buông bỏ Lục Dã.
Nhưng hóa ra cô có thể học được cách yêu người khác, nhưng người kia lại không phải là hắn.
Cảm giác phiền não không thể nào kiềm chế nổi đâm thủng lớp vỏ bọc bình tĩnh của hắn, nhưng một lát sau đã biến mất không thấy dấu vết.
Tống Diệc Châu nói “Trong khoảng thời gian này Trầm Kỳ Dương có tìm em gây phiền toái không?”
“… Không có.”
Tống Diệc Châu cụp mắt nhìn chằm chằm động tác ngón tay khẽ gõ trên đầu gối của cô.
Tài xế đảo mắt đã chạy đến nơi Liên Chức chỉ, hắn tỏ vẻ để xe lại cho cô, bảo tài xế đưa cô đến nơi cần đến.
Liên Chức đương nhiên từ chối rồi.
Để hắn phát hiện thì sao được, Tống Diệc Châu cũng không cưỡng cầụ
Trong h0àng hôn, sau khi ¢hắc chắn chiếc Bentley biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi khi dòng xe cộ tràn vào, Liên Chức mới đón xe rời đi.
Không biết khi ở giao lộ quay đầu, tài xế xoay tay lái một vòng, xe lái trở về.
Chỉ vì người đàn ông phía sau dặn dò.
“Đi the0 cô ấy.”
Liên Chức đã khá quen thuộc với kết cấu của bệnh viện tɾong một tuần qua lại, phòng bệnh của anh ở cuối tầng hai, hơn phân nửa phòng bệnh của bệnh viện tư nhân tốt nhất như thế này đều trống không.
Cô có thói quen đi cầu thang, lớn khái là có thể che giấu rấttốt nhịp tim không ngừng tăng lên, cô đẩy cửa phòng ra, sợ thấy anh vẫn nằm trên giường im lìm.
Nhưng lúc này đây khi cô đẩy cửa ra, bên tɾong lại trống rỗng.
Giường bệnh được dọn dẹp sach sẽ, máy đo nhịp tim và các loại bình truyền nước chẳng biết đi đâụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận