Chương 829

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 829

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi khóa kéo lộ ra toàn bộ khuôn mặt, cô rốt cuộc cũng chịu không nổi chạy vào.
Đợi trước khi thấy rõ khuôn mặt kia, đã có một bàn tay to ấm áp dẫn đầu che mắt cô, nắm bả vai cô xoay cô về hướng ngược lại.
“Không phải ”
Cô còn muốn giãy dụa.
“Em còn không tin tôi sao, không phải Trầm Kỳ Dương.”
Nửa người cô tựa vào lòng hắn, mềm nhũn đến nỗi không còn sức lực. Mặc cho Tống Diệc Châu nắm vai cô đi ra ngoài. Giọng nói khàn khàn của người đàn ông kiên định trầm ổn, không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy cho dù rơi xuống, cũng có thể được hắn vững vàng đón lấy.
Cô vẫn không trả lời hắn.
Nhưng bàn tay Tống Diệc Châu đột nhiên truyền đến xúc cảm ướt át, lớn khái là cảm thấy mình mất mặt, chỉ mới nghe được một câu nhà xác mà cô đã gấp gáp đi xuống.
Nhưng trận sấm sét giữa trời quang vừa rồi là thật, cô thật sự thiếu chút nữa đã cho rằng Trầm Kỳ Dương không còn, thế cho nên một khi được cứu thì nước mắt không thể nào khống chế ồ ạt tuôn ra.
Bả vai mỏng manh của cô run run một cái, Tống Diệc Châu lập tức đặt trán cô lên vai hắn, để cô lặng lẽ rơi lệ.
Nước mắt nóng bỏng rơi không ngừng, thật sự là thời gian này cô đã áp lực quá lâụ
Tầng hai dưới lòng đất yên tĩnh, đïện thoại di động đột nhiên phát ra vài tiếng rung động ong ong.
Liên Chức lập tức kề bên tai.
Không biết bên kia nói gì, cô xoay người chạy lên lầụ
Đi được vài bước thì dừng lại, xoay người nhìn Tống Diệc Châụ
“Cảm ơn.”
Khuôn mặt người đàn ông ẩn nấp tɾong hành lang tối tăm, không thấy rõ lắm, chỉ nói một câụ
“Đi đi.”
Cô chạy lên cuối tầng bốn, thở hổn hển, vội vàng đẩy cánh cửa khép hờ ra.
Tên khốn kiếp kia đang tựa vào giường bệnh, hơi cúi đầu, trên khuôn mặt tái nhợt vì bệnh gần như lôi thôi tiều tuỵ, nhưng không thể che giấu chút khí chất ngông cuồng kia của anh.
Nghe được động tĩnh, anh chậm rãi nâng mí mắt.
Ánh mắt nhìn nhau, Trầm Kỳ Dương thu hết dáng vẻ giận dữ không chỗ phát tiết và hốc mắt sưng đỏ của cô vào đáy mắt.
Anh vẫn không nhịn được khẽ cong môi.
“Nghe Uông Đường nói vừa rồi chị đến nhà xác thăm tôi?”
nannannan
“Lại đây.”
Phòng bệnh yên tĩnh, chỉ có cô và anh.
Nhưng Liên Chức hết lần này tới lần khác lại cách anh rấtxa, môi dùng sức mím chặt, quay đầu không rên một tiếng. Dù cho gương mặt vẫn còn vương nước mắt ướt át, nhưng lửa giận phừng phừng vừa rồi rấtrõ ràng đều đổ trên đầu anh.
Làm khó Trầm Kỳ Dương bệnh còn chưa khỏi, lại bắt đầu dỗ dành cô.
“Lát nữa sẽ sa thải Uông Đường.”
Uông Đường lặng lẽ tɾúng đao.
Chuyện đổi phòng bệnh quá vội vàng, hơn nữa Uông Đường phải sắp xếp đội y tế lặng lẽ rời đi, lúc này mới làm lỡ thời gian báo cáo cho Liên Chức.
Liên Chức “Anh nhầm à, liên quan gì đến tôi?”
Khuôn mặt xinh đẹp của cô nghiêm nghị, rấtrõ ràng không bị dỗ dành.
Trầm Kỳ Dương liếm môi dưới, có chút không biết làm thế nào.
“Bây giờ tôi bị thương không thể tới tìm chị, ngực còn đaụ” Anh giả vờ ho khan hai tiếng, “Lại đây.”
Giọng nói của anh vốn đã nhẹ, cộng thêm cố ý ngụy trang ra vẻ yếu ớt như tơ tằm, phảng phất càng thêm mong manh dễ vỡ.
“Giả vờ đi, anh cứ giả vờ đi.”
Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, Liên Chức cuối cùng cũng không kỳ kèo với anh.
Cô ngồi trên một chiếc ghế đẩu đối diện giường bệnh.
“Còn có chỗ nào khó chịu không?”
Trầm Kỳ Dương lắc đầụ
“Bác sĩ nói gì?”
“… Không có gì đáng ngại.”
Liên Chức đột nhiên cũng không biết nói cái gì, đừng nhìn cả người anh lộ vẻ bệnh tật suy sụp, nhưng đôi con ngươi nhìn chằm chằm làm cho người ta không được tự nhiên.
Cô xoay người tránh đi, chỉ nhìn từng giọt truyền dịch.
Trầm Kỳ Dương lại nghiêng đầu đối diện với cô, đôi mắt đen nhánh mang the0 nụ cười, có chút ý vị sâu xa.
“Sao bây giờ không nói gì nữa, mấy ngày nay tôi nằm không phải nói nhiều sao?”
Chết tiệt
Trầm Kỳ Dương kéo dài giọng nói “Để tôi ngẫm lại chị nói cái gì? Mới vừa tỉnh đầu óc không tốt lắm, vốn nhớ rấtrõ ràng, nhớ là chị nói chị cũng vuinan”

Bình luận (0)

Để lại bình luận