Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hạnh Mính, Hạnh Mính, Hạnh Mính!”

Sáng sớm tinh mơ đã nghe thấy tiếng gọi quen thuộc tràn ngập sức sống, Hạnh Mính còn chưa nhìn thấy bóng người kia, khoé môi đã vô thức cong lên, cười rộ lên. Vừa quay đầu, đã Lộ Điệp đang phi nhanh về phía mình, vòng tay đã mở ra, chuẩn bị trao tặng cho cô một cái ôm ấm áp.

Hạnh Mính vừa định tiến lên đón tiếp bạn tốt đã nhớ ra cái chân bị thương của mình, lại sợ mình không đỡ nổi cô nhóc này.

“Cậu từ từ!”

“Hạnh Mính ~” Lộ Điệp nhắm hai mắt ngốc nghếch cắm đầu chạy thẳng về phía trước, dưới chân như có gió, tốc độ cực nhanh, hai bánh quai chèo biện hai bên cũng cùng tung bay.

“Nè chờ đã! Chân mình ——”

Giây tiếp theo, Lộ Điệp bị bắn bay ngược ra phía sau. Mặt đất toàn đất cát, cô ấy ngã bịch xuống, ngồi quỳ trên mặt đất, vẻ mặt ngây ngốc, bánh quai chèo cũng vắt trên đỉnh đầu, cả người dại ra nhìn cô.

Hạnh Mính vội vàng nhìn khắp chung quanh, cô còn tưởng đây là “chuyện tốt” mà Nguyên Tuấn Sách làm. Chẳng lẽ là vì sáng nay cô nhờ ba đưa đi học, không chờ anh, cho nên bị anh trả thù?

“Cậu không sao chứ!”

Các học sinh chung quanh chứng kiến cảnh tượng vừa rồi cũng kêu lên sợ hãi. Số lượng học sinh vây xem càng ngày càng nhiều, Hạnh Mính khập khiễng nhảy lò cò về phía Lộ Điệp, kết quả Lộ Điệp ngay lập tức bò dậy, chạy lùi về phía sau, Hạnh Mính sửng sốt.

“Oa! Oa cậu! Đó là cái gì! Hạnh Mính cậu làm cái gì rồi!” Lộ Điệp trốn sau lưng Vu Tề, chỉ vào cô, lắp bắp nói không nên lời.

Lộ Điệp thấy một đoàn mây mù đen trắng đan xen bao bọc xung quanh cô, còn không ngừng tản ra bốn phía. Sức mạnh của nó đè ép lên ngực cô ấy, cực kỳ đau đớn, cực kỳ khó chịu. Dường như chỉ cần tới gần Hạnh Mính một bước, cơn đau sẽ càng mãnh liệt hơn.

“Cái gì?” Hạnh Mính nhìn về phía sau, không nhìn thấy có gì đặc biệt

Vu Tề cũng tò mò: “Cậu nhìn thấy cái gì? Sau lưng Hạnh Mính có quỷ sao?”

Lộ Điệp đột nhiên bừng tỉnh, vì sao Hạnh Mính tới gần Vu Tề, Vu Tề lại không có việc gì, mà hễ tới gần cô ấy thì cô ấy sẽ bị đau đớn. Màu sắc của đoàn sương mù sau lưng Hạnh Mính kia, rất giống đồ đằng bát quái của đám Đạo giáo đáng chết. Đó còn không phải là chướng yêu chú thì là gì?

Xem ra thật sự bị cô ấy đoán đúng rồi, thấy Hạnh Mính muốn đến gần cô ấy, Lộ Điệp sợ tới mức ê ê a a: “Mình mắc tiểu, cậu chờ mình đi WC đã!”

Vu Tề gãi gãi đầu: “Tình hữu nghị của hai người các cậu thật là kỳ quái, ôm một cái mà còn phải đi toilet rửa sạch tay trước sao?”

Hạnh Mính cũng không rõ nguyên do, nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang đi vào từ từ cổng trường, ánh mắt cô sáng ngời.

Đâu chỉ có cô, ánh mắt của tất cả các học sinh xung quanh đều dán chặt lên người anh rồi. Nguyên Tuấn Sách vừa nhìn thấy, lập tức đi tới chỗ Hạnh Mính.

“Tóc biến trở lại rồi!” Vẻ mặt cô cực kỳ vui mừng đánh giá trên dưới mái tóc anh: “Quả nhiên vẫn là kiểu tóc đuôi sói này đẹp.”

“Hạnh Mính thích không?”

“Thích.”

Anh cúi đầu, khom lưng đưa đầu đến trước mắt cô: “Vậy nó thuộc về Hạnh Mính đó.”

Vành tai Hạnh Mính đỏ ửng, dưới cái nhìn chăm chú của đám đông, cô vươn tay, xoa xoa đỉnh đầu Nguyên Tuấn Sách, nhỏ giọng nói cảm ơn, động tác xoa nắn qua lại giống y như đang vuốt lông chó vậy. Nhưng có một điều mà cô không ngờ, cảm giác chạm vào mái tóc của anh vô cùng tốt, sợi tóc xoã tung mềm mại, khiến người khác cực kỳ hâm mộ.

Lên lớp, Lộ Điệp điên cuồng gửi tin nhắn cho Hạnh Mính, nội dung tin nhắn đều na ná nhau, giữa các con chữ đều thể hiện khát vọng cầu ôm một cái. Hạnh Mính quay đầu, nhìn sang phía cô ấy, vẻ mặt Lộ Điệp cũng tràn ngập khát vọng, làm nũng với cô, khiến người nhìn không đành lòng.

Nhưng vừa đến lúc tan học, Hạnh Mính đi qua tìm cô ấy, thì Lộ Điệp lại chạy nhanh hơn bất kì người nào, giống như hận không thể mọc ra bốn chân.

Hạnh Mính buồn bực, con nhóc này không phải phân liệt ra nhân cách thứ hai chứ? Lúc trước còn nói muốn ôm cô một cái mà?

Nguyên Tuấn Sách mở rộng vòng tay với cô, mỉm cười tươi tắn: “Hạnh Mính, ôm một cái.”

Lộ Điệp còn chưa cầm di động đã chạy mất, cô nghĩ chắc là anh đã nhìn thấy tin nhắn trên đó, Hạnh Mính lắc đầu cự tuyệt: “Trong lớp còn nhiều người như thế, mình không thể ôm cậu, nhưng mà có thể sờ cậu nha.”

Hai cánh tay Nguyên Tuấn Sách rũ xuống, sau khi bị từ chối thì biểu cảm mất mát như sắp hoá thành thực thế luôn. Hạnh Mính vuốt tóc anh, vuốt ngược ra phía sau, lúc mở lòng bàn tay ra lại nhìn thấy vài sợi tóc nằm trong đó.

“Cậu còn bị rụng tóc nữa hả?”

Sau khi tan học, Nguyên Tuấn Sách sóng vai, cùng Hạnh Mính đi ra cổng trường, hai người bước tới chỗ ngoặt, trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu. Lộ Điệp đi theo phía sau bọn họ trưng ra vẻ mặt nghi hoặc, quay đầu tìm kiếm.

Hồ Anh Tài mặc quần tây trắng, dáng vẻ phong lưu, cười khanh khách, ôm cánh tay đứng phía sau cô ấy. Cả người nghiêng sang, dựa vào bức tường đầy hoa tường vi bên cạnh, dáng người cao gầy, điển hình cho một mỹ nam tiêu sái.

“Bọn họ đã sớm dịch chuyển tức thời đi chỗ khác rồi.”

“Anh có ngửi thấy mùi vị khác trên người Hạnh Mính sao!” Lộ Điệp nghiêm túc dò hỏi.

“Có thể, chẳng phải chướng yêu chú sao?”

“Vậy vì sao con yêu kia có thể tới gần cậu ấy!”

“Mèo con, em không nhìn xem tu vi của cậu ta đến mức nào rồi? Thời điểm Yêu Sách ra đời, lão tổ tông của lão tổ tông của lão tổ tông của lão tổ tông của em còn chưa biết đang ở đâu đâu. Chỉ với chút tu vi mèo ba chân của em, đến hóa thành hình người còn không thuần thục, há có thể chế phục chướng yêu chú.”

“Cút ngay, tên hồ ly chết tiệt. Ai thèm nghe anh nói chuyện! Chẳng phải anh cũng không có can đảm tới gần Hạnh Mính sao?”

Hồ Anh Tài đuổi kịp bước chân cô: “Không phải tôi không có lá gan kia. Nhưng khi không tôi muốn tới gần Hạnh Mính làm cái gì? Còn em đấy, nhìn lại vẻ mặt dục cầu bất mãn của mình xem.”

Lộ Điệp nắm hai tay chống bên eo, xoay người một cái, nhanh như chớp duỗi chân đá chân anh ta. Hồ Anh Tài ngao ngao kêu đau, cô ấy xoay đầu, chạy biến.

Tuy rằng cô ấy một con mèo yêu có chút tu vi, nhưng giống như Hồ Anh Tài nói vậy, với tu vi còn chưa đến một trăm năm của cô ấy, còn chẳng thể tùy ý chuyển hóa giữa trạng thái người và mèo. Một khi Lộ Điệp biến thành một trong hai trạng thái đó, cô ấy sẽ phải đợi rất nhiều ngày, hoặc đến tận mấy tháng mới có thể hóa thành một loại hình thái khác.

Lộ Điệp quyết tâm muốn làm người, luôn ở bên cạnh Hạnh Mính, nếu không phải vì cứu cô, đời này cô ấy cũng không muốn biến lại thành mèo.

Lộ Điệp dừng bước chân, quay đầu hỏi: “Nguyên Tuấn Sách, cậu ta có biết chuyện của tôi không?”

Hồ Anh Tài ôm cái chân bị thương, nhảy lò cò bằng một chân tới bên cạnh Lộ Điệp: “Có lẽ đã biết từ sớm rồi, chẳng qua cậu ta không thèm nói thôi, có lẽ là thấy em cũng định tính làm hại Hạnh Mính nên không quản.”

“Giả bộ người tốt cái gì chứ! Chính tên kia mới là đầu sỏ gây tội, làm Hạnh Mính bị thương. Nếu không phải do cậu ta, bây giờ trên người Hạnh Mính có thể không có chỗ nào lành lặn sao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận