Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Vân chưa kịp nói gì thì Tần Hạo Nam đã giành nói trước

Câu trả lời của anh vô cùng hoàn hảo.

Anh nói hai người cãi nhau, lúc này cho dù Trần Vân có nói anh không phải bạn trai của cô thì bà nội chắc chắn cũng sẽ không tin.

Bà cụ quay lại nhìn Vân Vân, bà biết rõ tính tình của Vân Vân nhất, nên không khỏi suy nghĩ: “Có phải… là lỗi của Vân Vân không?”

“Không phải ạ, là do cháu! Là lỗi của cháu, bà nội, cháu bận công việc quá, nhất thời không chăm sóc cô ấy, khiến cô ấy cảm thấy cháu không yêu cô ấy, khiến cố ấy cảm thấy cháu không có ý định kết hôn nên mới tức giận, là lỗi của cháu, cháu không nên đặt công việc lên hàng đầu, bà ơi, cháu đối với Vân Vân là thật tâm, thật tâm muốn kết hôn với cô ấy.”

Tần Hạo Nam vừa nói và nhìn Trần Vân một cách nghiêm túc, còn Trần Vân lúc này chỉ vô cùng kinh ngạc.

Tần Hạo Nam nói một cách chân thành, khiến bà nội còn cảm thấy xấu hổ, bà nhìn Trần Vân rồi lại nhìn Tần Hạo Nam.

“Việc kết hôn này bà không có ý kiến, còn xem Vân Vân khi nào muốn kết hôn với cháu.” Bà biết mình không còn nhiều thời gian nữa, bà không thể chăm sóc Vân Vân cả đời nên muốn tìm cho cô một gia đình tốt, một người đàn ông thật sự kêu cô, thật sự muốn kết hôn với cô, như vậy thì bà sẽ mãn nguyện.

“Bà nội!” Trần Vân đi tới nắm lấy cánh tay bà: “Con không muốn kết hôn, lần này trở về con không có ý định rời đi, con muốn ở lại với bà mãi mãi.”

Tần Hạo Nam có chút sốt ruột: “Anh sẽ đợi em, khi nào em muốn gả cho anh thì gả, anh sẽ mãi đợi em, tuyệt không thay lòng đổi dạ.”

“Ai cần anh đợi? Em không thể… em sẽ không ở bên cạnh anh.” Có bà nội bên cạnh, Trần Vân ngập ngừng không muốn nói.

Bà nội đánh Trần Vân một cái: “Người ta đối tốt với con như vậy mà con còn bắt người ta phải đợi? Con không còn là trẻ con nữa, đừng giận dỗi nữa, con biết cái xương gà của bà nội này không thể ở bên con lâu nữa mà.”

“Không, bà ơi, bà đừng nói như vậy…”

“Đúng vậy, bà ơi, cháu bằng lòng đợi cô ấy, bà yên tâm, chờ bao lâu cháu cũng đồng ý, nhưng Vân Vân chỉ có một mình bà là bà nội, bà phải ở cùng cô ấy thật lâu nữa, nếu không cháu sợ sau này sẽ không có ai thay cháu nói chuyện.”

Tần Hạo Nam chỉ nói vài câu liền khiến bà vui vẻ, là người già ai mà không muốn nhìn thấy hậu bối của mình vui vẻ hạnh phúc chứ.

Chỉ là bà lớn tuổi rồi, nên thường xuyên lo lắng mình sẽ làm hỏng tương lai của Vân Vân.

Thấy Vân Vân có một người bạn trai chu đáo như vậy, bà cũng an tâm.

Bà nội tuy đã già nhưng cũng không hồ đồ, biết đôi vợ chồng son đang giận dỗi nên kiếm cớ: “Bà còn chưa thả gà ra nữa, ôi chao xem cái trí nhớ của bà này.”

“Bà nội, để con thả cho.” Trần Vân theo sát.

Bà nội xua tay: “Đừng đi, cùng Hạo Nam nói chuyện đi, bà còn phải đến xem có đủ không, con không biết đâu.”

Trần Vân chỉ có thể ở trong phòng, nhìn chằm chằm Tần Hạo Nam.

Tần Hạo Nam cũng sợ bà nội đột nhiên đi vào nên không dám ôm cô nữa, chỉ đứng bên cạnh cô: “Vân Vân, theo anh trở về, anh và…” Tần Hạo Nam cũng sợ nói quá lớn sẽ khiến bà nội ở ngoài nghe thấy, nói được nửa chừng thì ngừng.

Trần Vân liếc anh một cái: “Em không về, em đã nói với anh rồi, em muốn ở chỗ này với bà nội, anh đi đi.” Hiện tại cô đã trở lại, cũng không có ý định về việc quay trở về với anh.

Cô không nghĩ tới Tần Hạo Nam sẽ vội vàng chạy tới tìm cô, nhưng cô cũng không có ý định cùng anh quay về.

Tần Hạo Nam có chút ảo não, không phải với Trần Vân mà là với chính mình, tại sao anh không thể làm Vân Vân vừa lòng?

Anh vô cùng lo lắng, nắm lấy tay Trần Vân, cầu xin: “Em trở về cùng anh đi, anh sẽ cưới em, cam đoan sau này sẽ không để em chịu ấm ức, em đứng nói đi là đi có được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận