Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Dừng… lại… Làm ơn…”
Phỉ Y Hân cố gắng rướn người lên, bàn tay yếu ớt đánh vào bả vai rắn chắc của Hoắc Đông Thần. Cơn đau từ bên dưới truyền lên óc, cộng với sự tủi nhục khiến cô không ngừng nức nở. Nơi đó của cô chưa sẵn sàng, sự xâm nhập thô bạo của hắn như muốn xẻ đôi cô ra.
Hoắc Đông Thần nghe tiếng van xin yếu ớt của cô, trái tim hắn thắt lại, nhưng dục vọng đang ở cao trào khiến hắn không thể dừng lại được. Bên trong cô quá chặt, quá ấm áp, như hàng ngàn cái miệng nhỏ đang mút chặt lấy hắn, khiến hắn phát điên.
“Hân Nhi… Ngoan… Thả lỏng ra nào…” Giọng hắn khàn đục, hơi thở nóng rực phả vào tai cô, mang theo sự dụ dỗ đầy ma mị. Hắn cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt mặn chát trên má cô, rồi di chuyển xuống đôi môi đang sưng đỏ.
“Đau… Đau quá… Đồ khốn…” Phỉ Y Hân vẫn không ngừng mắng chửi, nhưng cơ thể cô đã bắt đầu phản bội lý trí. Những cú thúc mạnh mẽ, sâu lút cán của hắn chạm vào điểm nhạy cảm sâu nhất trong cô, khiến cơn đau dần nhường chỗ cho những luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.
Hoắc Đông Thần cảm nhận được sự thay đổi của cô, hắn vỗ mạnh vào mông cô một cái “chát”, khiến cô giật nảy mình, hoa huyệt co rút lại càng chặt hơn. “Đừng hòng gạt anh! Miệng thì nói đau, nhưng bên dưới lại cắn anh chặt thế này! Em cũng đang sướng muốn chết đúng không?”
“Đồ đáng ghét! Aa… ưm… chậm lại…” Phỉ Y Hân xấu hổ muốn độn thổ. Tại sao hắn có thể nói ra những lời thô tục đầy kích thích như vậy trong lúc này?
Hoắc Đông Thần nhếch mép cười tà, hắn nâng hông cô lên cao, thay đổi tư thế để tiến vào sâu hơn nữa. Tốc độ ra vào của hắn càng lúc càng nhanh, mạnh mẽ như vũ bão. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên nhịp nhàng, hòa lẫn với tiếng rên rỉ kiều mị của Phỉ Y Hân và tiếng gầm gừ thỏa mãn của hắn.
“Anh muốn em! Anh muốn em mãi mãi!” Hoắc Đông Thần thì thầm, cúi xuống ngậm lấy một bên ngực căng tròn của cô, đầu lưỡi trêu đùa đỉnh nụ hồng hào đang dựng đứng.
Phỉ Y Hân không chịu nổi sự kích thích dồn dập từ cả hai phía, cô cong người lên, móng tay bấu chặt vào ga giường, miệng há ra thở dốc nhưng không thốt nên lời. Bụng dưới cô bắt đầu quặn thắt, một cảm giác kỳ lạ, vừa đau đớn vừa sung sướng dâng trào.
“Sắp… sắp ra rồi… Aa…”
Hoắc Đông Thần cũng đã đến giới hạn. Hắn dồn toàn bộ sức lực, thúc mạnh liên tiếp mười mấy cái vào sâu tận tử cung cô. Mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng, khiến Phỉ Y Hân tưởng như hồn lìa khỏi xác.
“Hự!”
Hoắc Đông Thần gầm lên một tiếng, gồng cứng người, phóng thích toàn bộ dòng tinh hoa nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô. Hắn không dùng biện pháp an toàn, hắn muốn đánh dấu cô, muốn cô mang trong mình giọt máu của hắn, để cô vĩnh viễn không thể rời xa hắn.
Luồng chất lỏng nóng rực tràn vào, kết hợp với cơn cực khoái mãnh liệt khiến Phỉ Y Hân rùng mình, hai mắt tối sầm lại. Cô cảm thấy bụng dưới đau nhói một cái, rồi cả thế giới chìm vào bóng tối. Cô ngất đi trong vòng tay hắn.
Hoắc Đông Thần thở dốc, nằm đè lên người cô một lúc để tận hưởng dư vị ngọt ngào. Nhưng khi thấy cô nằm im bất động, sắc mặt tái nhợt, hắn hoảng hốt: “Hân Nhi! Em sao vậy? Tỉnh lại đi!”
Hắn vội vàng rút người ra, dòng chất lỏng trắng đục lẫn với chút máu hồng chảy ra từ hoa huyệt sưng đỏ của cô. Hắn nhìn vệt máu, tim đập loạn nhịp vì lo lắng và hối hận. Hắn đã quá thô bạo rồi sao?
Hắn bế cô vào phòng tắm, xả nước ấm, nhẹ nhàng lau rửa thân thể cho cô. Nhìn những vết bầm tím trên làn da trắng sứ, những dấu răng hắn để lại, lòng hắn đau như cắt. Hắn lau khô người cho cô, mặc cho cô một chiếc áo sơ mi của mình, rồi bế cô trở lại giường, đắp chăn cẩn thận.
Hắn cầm điện thoại lên, gọi cho quản gia nhà họ Hoắc: “Chuẩn bị thuốc bổ và bác sĩ giỏi nhất. Ngày mai tôi sẽ đưa thiếu phu nhân về nhà chính. Và… báo cáo tình hình bên phía Lan gia cho tôi. Tôi muốn chúng nó phải trả giá đắt hơn nữa!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận