Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Không cần em ấn cho anh, anh da dày thịt béo em ấn sao nổi.”

Triệu Mạc xoa xoa bờ vai của cô, giúp cô thả lỏng.

Ngô Uyển Uyển không tin:

“Làm sao có thể? Anh đâu phải là tường đồng vách sắt, để em ấn cho anh.”

Ngô Uyển Uyển ngồi trên giường, để Triệu Mạc ngồi ở mép giường, một bàn tay mềm mại nấn bóp trên vai anh, có chút ngứa, nhưng cơ bản không có nhiều lực, không thể đụng đến cơ bắp của anh.

Ngô Uyển Uyển không ngờ da thịt của anh lại cứng như vậy, cô nghiến răng véo vài lần mới có thể bóp được một chút.

“Sao anh cứng thế.”

Ngô Uyển Uyển cảm thấy tay mình đau nhức.

“Sao em biết anh cứng?”

Triệu Mạc đã sớm bị đôi tay của cô trêu chọc không chịu nổi, anh xoay người nắm lấy tay cô, kéo cả người cô vào trong lòng:

“Sờ rồi, có thấy cứng không?” ”

“Anh đang làm gì? Đồ lưu manh!”

Khuôn mặt của Ngô Uyển Uyển trở nên đỏ bừng khi anh kéo tay cô vào đũng quần.

“Kết hôn rồi sao còn lưu manh?”

Triệu Mạc không hiểu trước đây cô gọi anh là lưu manh, tại sao sau khi cưới vẫn gọi anh là lưu manh? Anh ta không thể thoát khỏi danh hiệu xã hội đen?

“Anh là lưu manh, có cưới hay không cũng vậy.”

“Được, vậy anh sẽ chơi lưu manh với em cả đời.”

Triệu Mạc nâng cô lên bằng cách bóp eo cô, và đè cô lên chiếc giường mới.

“A…”

Ngô Uyển Uyển kêu lên, đệm trên chiếc giường mới thật mềm mại, cô ấy bị anh đè lên đệm hãm sâu vào, cô ấy đã quen với việc ngủ trên tấm ván giường, và giật mình khi chợt ngủ trên chiếc giường êm ái.

“Cái giường này thế nào? Hai đứa mình lăn lộn là đủ rồi, làm em như thế nào cũng không muốn xuống giường. Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta, nhanh lên đi.” Triệu Mạc quỳ trên người cô, bắt đầu cởϊ qυầи áo của mình.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt nói:

“Đêm tân hôn nào? Chẳng phải anh đã ở bên em rất lâu rồi sao.”

“Khác nhau chứ, đêm tân hôn là đêm tân hôn, hơn nữa lần nào tiểu huyệt của em cũng chặt như lần đầu rất sướиɠ.”

Triệu Mạc cởi váy của cô, cởϊ qυầи áo của cô, đè cô xuống dưới anh, dùng ngón tay thô ráp của anh chạm vào huyệt đạo của cô, xoa nắn qua lại.

Cơ thể vốn đã quen với sự trêu chọc của anh phản ứng kịp thời, ngứa ngáy khắp người, dâʍ ŧᏂủy̠ ứa ra từ hoa huyệt.

“Đừng… anh đừng lăn lộn em.”

Mấy ngày nay, bởi vì hai người chuẩn bị kết hôn, theo phong tục không thể gặp nhau, cô ở cùng mẹ, anh cũng bận rộn với công việc chuẩn bị đám cưới. Hai người đã không ngủ cùng nhau trong nhiều ngày.

Cơ thể cô bây giờ ngày càng khao khát anh, và anh chỉ mới chạm vào một chút cả người đã nhũn cả ra.

Triệu Mạc chạm vào hộŧ ɭε của cô, khiến nó đỏ bừng và căn cứng:

“Uyển Uyển, anh dạy cho em tự mình sờ tiểu huyệt được chứ? Nếu anh bận quá không về nhà, em có thể tự mình sờ.”

“Đừng…”

Ngô Uyển Uyển nghe thấy xấu hổ, anh thực sự có thể nghĩ ra bất cứ điều gì.

“Thật sướиɠ, em có thể sờ vào nó.”

Triệu Mạc rút tay ra, kéo tay cô chạm vào hạt châu của mình.

Đây là lần đầu tiên Uyển Uyển chạm vào hạt châu của mình, cảm giác tê dại khiến cô mất đi lý trí trong giây lát, Triệu Mạc hướng dẫn cô ấn vào hạt châu của mình.

Cảm giác tê dại càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dồn dập.

“Hmm… ah… tại sao, em lại có cảm giác giống như anh đang làm em?”

Ngô Uyển Uyển hơi tò mò, nếu anh không làm mình, tại sao cô lại có cảm giác sung sướиɠ khi ấn vào viên ngọc trai??

“Sao giống nhau được? Em coi thường chồng mình quá đấy?”

Triệu Mạc không phục, liền gãi hạt châu một chút, mà có thể so với côn ŧᏂịŧ lớn của anh à?

Tay còn lại Triệu Mạc vươn hai ngón tay đâm vào huyệt đạo của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận