Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan bắt xe Tutu*, sau mấy phút đã tới hiệu thuốc.

(*tutu: hãng xe giống Uber hoặc Grab)

Cô mua que thử thai, còn mua cho Tiểu Lý một bình giữ nhiệt, cuối cùng dừng ở sạp hàng nhỏ bên đường mua ba quả dừa mang về.

Về tới khách sạn, Tiểu Lý đã thay quần áo xong, cô ấy không nghe thấy Cố Nhan nói muốn đi ra ngoài.

Cố Nhan đưa trái dừa trong tay cho Tiểu Lý, gắng gượng cười nói:

“Mình vào phòng vệ sinh rửa mặt đã.”

“Đi đi.”

—-

Cố Nhan mở vòi sen, nhìn qua sách hướng dẫn, có hai loại ngôn ngữ là tiếng Anh và tiếng Campuchia. Tuy cô sống ở Mỹ bốn năm, nhưng lúc này đây một chữ cô cũng đều không hiểu.

Cô bình tĩnh mở điện thoại, tìm xem trêи mạng cách xài que thử thai, trong đầu bỗng nhớ tới chuyện một tháng trước, cô từng ở trong phòng tắm tìm kiếm xem nếu phụ nữ mà cưỡng hϊế͙p͙ đàn ông thì có phải là phạm tội không.

Cô có cảm giác như mình đang gặp báo ứng.

Sau khi hiểu được cách dùng, cô nhìn vào hai vạch trêи que thử, là một đậm một nhạt, cô đờ đẫn gục đầu xuống. Nếu vậy là cô mang thai sao? Cố Nhan siết chặt điện thoại, trong đầu cô bây giờ chỉ còn sự trống rỗng.

Cố Nhan cảm thấy mình như một đứa ngốc, vào hết trang này đến trang khác để xem, cô như lâm vào mơ hồ, nghĩ lại tốt nhất vẫn nên đi bệnh viện.

Cố Nhan ném que thử vào thùng rác, lại rút tiếp mấy tờ giấy phủ lên trêи nó, sau đó lặng im ngồi trêи bồn cầu.

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ sinh em bé, một người chưa từng có được tình cảm gia đình một cách trọn vẹn như cô cũng có thể nuôi con được sao?

Cô lại nhớ đến mấy ngày nay, cô thấy có rất nhiều đứa trẻ suy dinh dưỡng đi bán hoa và đồ lưu niệm trêи đường, nếu như cho bọn chúng có cơ hội lựa chọn, chúng sẽ chọn sinh ra mà sống như vậy sao?

Cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Cô lại nghĩ đến Chu Quân Ngôn, nhớ đến giọng nói của anh…

Cố Nhan nắm chặt điện thoại, vội vàng tìm kiếm ảnh của anh được lưu lại trong máy, cô cần anh ngay lúc này. Nhưng ngón tay cô cứ run run, cô dừng lại động tác gõ chữ, rồi khóc nấc lên trong sợ hãi.

—-

Cố Nhan lấy lí do đau chân, cả buổi chiều nằm lì ở trêи giường nghỉ ngơi, Tiểu Lý và Tiểu Trương thoải mái ra ngoài chơi, cô điều chỉnh nhiệt độ điều hòa tới mức thấp nhất theo thói quen vào mùa hè.

Cô nằm xem ảnh chụp của Chu Quân Ngôn trong album ảnh lưu lại trong điện thoại, là bức ảnh anh nhắm mắt lại nằm trêи giường cô, đây là hình ảnh được cô cắt từ video.

Cô nhìn thật lâu cho đến khi mắt mỏi nhừ mới dần chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ, cô nằm trong phòng phẫu thuật, bác sĩ lạnh lùng tiêm thuốc tê vào người cô để tiến hành nạo phá thai, cô trở thành một người phụ nữ mang thai nằm trêи giường sản phụ, hai chân mở ra đau đến chết đi sống lại.

Cố Nhan run rẩy mở to mắt…

Suy nghĩ khủng khϊế͙p͙ ấy một khi xuất hiện thì không có cách nào biến mất được.

Cố Nhan cứ như vậy mở mắt thức cho đến khi tia nắng đầu tiên chiếu xuyên qua gian phòng. Tiểu Lý quay sang thấy cô đã tỉnh, định hỏi cô rằng có muốn đi xem mặt trời mọc không. Cố Nhan bất ngờ từ trêи giường leo xuống, sau một đêm không ngủ, nhưng đầu óc cô hiện tại lại rất tỉnh táo.

“Mình muốn về nhà!”

65

Cố Nhan gọi xe, bảo tài xế lái trực tiếp tới sân bay. Khi đi ngang qua khu di tích Băng Mật Liệt, cô bất ngờ gọi tài xế dừng lại.

Cô cũng không biết vì sao mình lại muốn tới nơi này, kéo vali hành lý đi sâu vào trong khu di tích cổ, tiếng bánh xe va chạm trêи mặt đường phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của nơi này.

Có nhiều du khách đang ghé viếng nơi đây, gió lớn thổi qua bụi cây kêu xào xạc. Cố Nhan nhìn tòa kiến trúc đã sụp đổ, những tảng đá bị đốt cháy, trong đầu hoàn toàn có thể tưởng tượng ra nơi này trông tráng lệ nhường nào trong quá khứ.

Ánh mặt trời vàng rực sáng trêи đỉnh đầu cô, một điểm sáng đỏ từ giữa những đám mây chầm chậm ló dạng như một nền văn minh biến mất đã lâu xuất hiện trước mắt nhân loại với một dáng vẻ khác.

Ánh mắt Cố Nhan rơi vào đống đổ nát đầy thê lương trước mặt, dường như cô có thể thấy được sự phồn vinh trước đây, vinh quang của nhân loại đã bị phá hủy, nhưng tình yêu và sắc đẹp không vì thế mà biến mất.

Tâm tình Cố Nhan hơi xao động, hai tay cô chạm nhẹ như vỗ về những ngọn cỏ mọc giữa khe đá, những giọt sương chưa từng bỏ rơi chúng, cô cảm thấy như có một sức mạnh to lớn nào đó đang giúp đỡ và cổ vũ bản thân mình.

Nhắm mắt lại, cô thành tâm ước nguyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận