Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

”Làm sao mình biết được, mình lại không thích nhiều chuyện. Cậu muốn tự mình đến hỏi anh ta sao?”

”Ừm… Có lẽ vậy“.

Hai người cứ như vậy nói đông nói tây một hồi, nghe được bên kia có âm thanh mơ hồ thúc giục Nhân Vương mau đi ngủ truyền đến, Hổ Phách mới nói tạm biệt, chuẩn bị cúp điện thoại.

”Này, Hổ Phách, chúng ta là bạn bè tốt sao?” Nhân Vương cũng không biết vì sao mình lại hỏi như thế này, nhưng lại luôn muốn biết vấn đề mà Hạnh Thôn hỏi.

”Đương nhiên rồi, không như vậy chẳng lẽ cậu nghĩ rằng mình và cậu nói nhiều chuyện như vậy, gặp ai cũng có thể nói sao? Làm sao vậy, Nhã Trị?”

”Không có gì, ngủ ngon, haha.”

Bạn tốt ư, Nhân Vương nhìn tấm hình chụp chung ở đầu giường, khi đó khoảng mười tuổi nhỉ, hai người cùng làm mặt quỷ với camera, thoáng cái, cũng đã tám năm. Chúng ta, chỉ là bạn tốt thôi sao? ***

Cây tử đằng trước nhà, giấu ở một cửa hàng nhỏ bên bờ biển Kanagawa, cách cũng không quá xa biển, Hạnh Thôn đã đến nơi này ngồi bốn giờ, trời đã bắt đầu tối.

Nơi này là nơi khi anh và Hổ Phách còn quen nhau thích nhất.

Mỗi ngày tan học, anh đi tham gia hoạt động của câu lạc bộ tennis, Hổ Phách sẽ đến nơi này làm bài tập chờ anh. Sau khi kết thúc luyện tập anh sẽ đến nơi này đón cô, hai người sẽ cùng nhau ăn những cái bánh ngọt, sau đó anh sẽ đưa cô về nhà. Dù là hẹn hò cũng không muốn đi chỗ khác, hoặc là sân tennis ngoài trời, hoặc là ở trong chỗ này.

Rất hạn chế tiền bạc, không hề lãng mạn, nhưng khi đó hai người đều rất thỏa mãn.

Không có được câu trả lời, Hạnh Thôn vẫn kiên quyết ngồi chờ từ buổi trưa. Người trong tiệm cũng không còn nhiều, chỉ có một đôi tình nhân cách đó không xa, đầu tựa vào nhau đang nhỏ giọng nói điều gì đó, hai tay nắm chặt, nhìn qua rất hạnh phúc.

Khi đó anh và Hổ Phách, ở trong mắt người khác, có phải cũng hạnh phúc như vậy không?

Thời gian trôi đi, bóng đêm càng dày hơn, cặp tình nhân nắm tay nhau rời đi, không có khách mới vào, ông chủ tiệm đã bắt đầu lau bàn, thỉnh thoảng lại nhìn Hạnh Thôn một cái, nhắc nhở anh nên trở về.

Cần phải về rồi sao? Nhưng mà anh còn chưa chờ được tới khi Hổ Phách đến.

”Ông chủ, có thể cho tôi một ly hồng trà được không?” Cửa bị đẩy ra, một cô gái mặc một cái áo khoác thật dày bước vào, giọng nói quen thuộc làm cho Hạnh Thôn nhìn sang.

Anh vẫn đợi được cô, Hổ Phách.

Mang theo nụ cười ấm áp nhìn ngắm, sự mơ hồ trong đôi mắt tím theo từng bước lại gần của Hổ Phách mà tan đi.

Kéo ra ghế dựa đối diện anh ngồi xuống, cởi áo khoác ra, tháo khăn quàng cổ xuống, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt anh.

”Đã lâu không gặp, Hạnh Thôn.”

”Đã lâu không gặp, Hổ Phách.”

Hai người ngồi cạnh cửa sổ ở bàn bên cạnh, ông chủ bưng lên cho Hổ Phách một ly Hồng Trà, sau đó đưa cho Hạnh Thôn một ly còn lại, rồi đi về bên cạnh quầy mở một bản nhạc radio đã cũ, để lại không gian cho hai người tri kỷ trẻ tuổi. Tiệm này đã mở được hai mươi năm, dù cho chỉ là một quán nhỏ nhưng cũng đã trải qua vô số thăng trầm, ông chủ của quán này rất khoan dung nhất là đối với người trẻ tuổi.

Hai người cũng trầm mặc, không biết nên nói gì cho phải, Hổ Phách nghiêng đầu nhìn ra ngọn đèn sáng rõ ở ngoài cửa sổ kính, Hổ Phách nhìn Hổ Phách. Nếu như vừa rỗi không gặp mặt ở học viện Thanh Xuân thì bây giờ gặp lại có phải là tốt hơn rồi không? Sẽ dễ dàng đưa những hiểu lầm của ngày xưa ra rồi làm sáng tỏ hơn, lúc đó khi cô đứng trước mặt mình, mọi chuyện bỗng nhiên đều trở nên rõ ràng, có một số việcdù nói đi nói lại nhiều lần thì cũng không có liên quan nữa rồi.

”Lần này hẹn tôi ra đây là có việc gì sao?” Hổ Phách là người đánh vỡ trầm mặc, bưng chén lên uống một ngụm, vẫn là hương vị nồng đậm quen thuộc trong trí nhớ. Vẫn là quán ăn cũ, vẫn là Hồng Trà cũ, vẫn là người cũ, đáng tiếc là có gì gì đó không giống với ngày xưa nữa.

”Chúng ta, sau khi chia tay cũng chưa gặp lại? Em sống rất tốt sao?” Cậu tiếp tục nói chuyện bằng những câu vô nghĩa, nhưng là vì Hạnh Thôn không biết nên nói gì. Cậu nhìn khuôn mặt cô có chút ngây thơ, càng ngày càng xinh đẹp lại còn điểm thêm một chút kiều mị, đã trưởng thành rồi nhỉ, Hổ Phách.

”Cũng không tệ, Hạnh Thôn nhất định cũng không tồi đúng không? Tôi có nghe mọi người trong trường nhắc tới việc cậu đã giành giải nhất giải thiếu niên cả nước ba năm, làm Tam Liên Quan của câu lạc bộ đại học Lập Hải, chúc mừng cậu.” Ngoài việc là thành viên chủ lực của câu lạc bộ đại học Lập Hải thì còn được tuyển thẳng vào trường đại học, câu lạc bộ tenis của trường đại học khác trung học ở chỗ là có rất nhiều chiến lực, hơn nữa không ít người bởi vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà phải rời khỏi câu lạc bộ tennis, vậy mà cậu vẫn hoàn thành Tam Liên Quan trong khi học tại Lập Hải.

Bình luận (0)

Để lại bình luận