Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

7 giờ 30 tối, Phỉ Nhược cắm vài cây nến lên bánh gato, môi cong cong mỉm cười, lại hồi hộp nhìn mọi thứ trên bàn. Hoa, nến, rượu vang.
Bất chợt, Phỉ Nhược nhớ đến kỉ niệm ngày cưới của cô. Vào hôm đó, cũng một tay cô trang hoàng mọi thứ, không khác hôm nay là bao. Nhưng mà, cô hi vọng cái kết sẽ khác. Cô tin tưởng, đêm nay sẽ là đêm đáng nhớ.
Vốn dĩ cô không còn gì để mất, cũng không còn sợ ai phản bội nữa.
Chỉ cần… anh đến.
Phỉ Nhược thở hắt một hơi, hấp tấp trở vào phòng trang hoàng lại bản thân. Đôi mắt đen sâu hút lâu lâu lại nhìn về phía đồng hồ, canh từng phút từng giây. Tay lại xoa xoa vùng bụng mà cười.
———-
Thiếu Minh từ phòng tắm bước ra, quần âu chỉnh tề, áo sơ mi màu xám tro buông thả tự nhiên, hai nút áo phía trên cũng không cài, có cảm giác phong phanh thoải mái. Trên tay anh còn cầm một chiếc khăn đang không ngừng lau đầu, hiển nhiên là đang vội vàng.
Thoáng liếc nhìn đồng hồ trên tay, đã sắp đến giờ hẹn của cô. Nếu không phải có ca bệnh đột ngột có vấn đề, anh cũng không vội vàng thế này.
Bản thân không rõ cô hẹn anh làm gì, nhưng từ khi trở về bọn họ chưa nói với nhau được lời nào. Anh biết cô bất an, cũng thầm cảm nhận được cô có gì đó muốn nói với anh. Và đối với cô, buổi hẹn này rất quan trọng. Vậy nên anh không muốn đến trễ, không muốn cô chờ đợi.
Rời mắt khỏi đồng hồ, vừa ngẩng đầu đã thấy Tố Nhan ngồi trước gương trang điểm, trên người còn mang một bộ váy trang nhã, Thiếu Minh không khỏi tò mò.
“Tối rồi em còn đi đâu sao?”
Tố Nhan không trả lời, nhìn vào gương bặm bặm đôi môi vừa son của mình, quay về anh mỉm cười thần bí.
“Mama, con xong rồi”
Ngay khi anh còn thắc mắc với ý cười của cô, Lạc Lạc bỗng mở cửa bước vào. Trên người cô bé mang một chiếc đầm công chúa, tóc thắc hai bím cực kì đáng yêu, hiển nhiên là để ra ngoài chơi.
Lạc Lạc gọi Tố Nhan, chỉ thấy cô bật cười, nháy mắt với cô bé, lại đánh ánh mắt về phía anh.
“Baba”
Cô bé hiểu ý, chạy về phía Thiếu Minh, không nói một lời ôm chầm lấy anh, nhanh chóng chụt chụt thơm lên má anh hai cái. Nhìn gương mặt còn ngơ ngác của anh, Lạc Lạc chớp chớp mắt, tủm tỉm cười, đôi môi xinh xắn hé hở.
“Baba, sinh nhật vui vẻ”
“Sinh nhật?”
Hôm nay là sinh nhật của anh sao? Rất rất lâu rồi, anh không còn nhớ đến ngày này nữa. Đúng hơn là, anh không để tâm đến nó.
Từ khi, người con gái ấy ra đi.
“Anh đó, đến sinh nhật của mình cũng không nhớ”
Tố Nhan đi đến cạnh anh, trên môi vẫn treo nụ cười tươi tắn.
“Là bao lâu nay em vô tâm. Hôm nay hãy để em chuộc lỗi, cả gia đình chúng ta ra ngoài mở tiệc, chúc mừng sinh nhật anh được không?”
“…”
“Cấm anh từ chối, em đã đặt bàn hết rồi”
Thiếu Minh chợt cười, Tố Nhan chưa bao giờ dùng sự bá đạo này với anh. Cô chỉ luôn có một mặt lạnh nhạt, hờ hững.
Phải, bao năm qua bên cạnh anh, cô chỉ lạnh nhạt. Nếu có một mặt khác, chính là u sầu mà nghĩ đến Thiếu Quân. Sự quan tâm cũng chỉ dành cho Thiếu Quân.
Chuyến cắm trại, cô ấy nói yêu anh. Mà anh, lại không rõ tại sao cô lại đột ngột thay đổi. Bây giờ, cô lại nhớ đến sinh nhật anh. Một thứ mà dường như anh đã lãng quên. Còn vì anh mà đặt tâm tư.
“Tiệc sinh nhật do em chuẩn bị cho anh, sao anh có thể từ chối chứ”
Anh vô tư đồng ý cuộc hẹn bất ngờ của Tố Nhan. Một gia đình, có ba, có mẹ, có con.
Dường như đã quên mất, có một người vì anh, mà chờ đợi.
———-
Phỉ Nhược cắn cắn đôi môi của mình, đã tám giờ rồi. Thời khắc cô đợi đã đến, nhưng mà, chủ nhân đặc biệt của đêm nay, vẫn chưa xuất hiện.
Cô nhìn ra phía cửa, hai tay xoa xoa vào nhau, cho thấy rất rõ cô đang khẩn trương.
Anh ấy sẽ đến, nhất định sẽ đến.
Có lẽ đang trên đường. Cũng có thể bây giờ mới bắt đầu xuất phát.
Chờ đợi một chút, thời gian vẫn còn nhiều, chưa muộn, chưa muộn.
Phỉ Nhược không ngừng trấn an bản thân. Từng tiếc tích tắc tích tắc của đồng hồ lại âm vang đến nao lòng.
“Quà của anh”
Tố Nhan ngồi đối diện Thiếu Minh, đẩy về phía anh một chiếc hộp. Ánh mắt ngóng chờ anh mở ra.
Lạc Lạc ngồi một bên cạnh bàn, tâm trí tập trung thưởng thức món bánh kem béo ngọt. Vừa thấy Tố Nhan trao quà cho anh đã hào hứng mà hối thúc.
“Mở coi đi ba”
Thiếu Minh khẽ cười, nhanh nhẹn mở hộp quà.
Chỉ đơn giản là một chiếc đồng hồ màu đen. Vừa nhìn đã biết là phiên bản có hạn. Anh muốn mua một chiếc có giá trị không phải khó. Nhưng mà nó là quà của Tố Nhan.
Anh nhìn về phía cô, thấy cô đưa tay mình lên lắc lắc cho anh xem. Lúc này anh mới không nhịn được mà cười, cười rất tươi. Trên tay Tố Nhan mang một chiếc đồng hồ trắng, hiển nhiên là một cặp với anh.
Thiếu Minh ở trước mặt Tố Nhan, chậm rãi tháo chiếc đồng hồ cũ ra, cẩn thận mang cái của cô vào. Cũng vui vẻ lắc lắc cho cô xem tỏ vẻ: anh rất thích.
Xong xuôi anh lại quay sang Lạc Lạc.
“Còn Lạc Lạc, quà của ba đâu”
Cô bé ngơ ra một lúc, dường như không kịp định hình. A a, bé quên quà cho ba rồi nha.
Hết chap 83.

Bình luận (0)

Để lại bình luận