Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khuynh Thành hút cái mũi lắc đầu, cô đã cảm giác được, có người điều khiến thi thể hắn, khẳng định cũng không phải loại người tốt gì, lâm vào khốn cảnh lưỡng nan, cô quyết định chạy tới rừng rậm, đi đến con sông cực đoan kia, nhảy vào đi, cho chết cũn không ai đuổi không kịp cô.

Cô đổi phương hướng muốn chạy, nhưng mà một bóng đen thình lình xuất hiện, cùng với tốc độ cực nhanh nhằm về phía trước mặt cô, ấn bả vai cô xuống.

Xúc cảm xa lạ làm cô trong nháy mắt phát run ngã ngồi trên mặt đất, ngẩng đầu, là một con quỷ hút máu, một bên mắt có một đạo vết sẹo rất sau, khiến cho hắn không thể mở mắt ra được, chỉ có một con mắt khác gắt gao nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm vào cô khiến người ta phát lạnh.

Thanh âm hắn mang theo âm trầm , “Ma nữ, thiếu chủ đang tìm ngài, mời theo tôi về .”

“Không.” Khuynh Thành luống cuống, thậm chí đã biết mình trốn không thoát.

Quỷ hút máu kia ngẩng đầu, nhìn về tử thi bị điều khiển phía sau lưng cô, từ túi trung móc ra một khẩu súng, nhắm ngay đầu tử thi, lên đạn.

“A không!”

Giữa đầu bị bắn một phát súng, tọa nên một lỗ động đen nhánh, thế mà một giọt máu cũng lưu chảy ra, mà chỉ chậm rãi trợn trắng mắt, lão đảo ngã về phía sau.

Cô thét chói tai muốn kéo lại thi thể của Tiểu Ải Đầu , quỷ hút máu kia liền ấn bả vai cô xuống , quỳ một gối trên mặt đất, đem cô khiêng trên vai.

“Xin lỗi ma nữ tiểu thư, thất lễ.”

“Không được, tôi không muốn trở về, cút a!”

Cô chưa từng cảm giác được sự tuyệt vọng như vậy , thét chói tai giãy giụa đều thành phí công tốn sức.

Khoảng khắc cô bị đặt lại trong phòng kia một lần nữa, toàn thân chết lặng mang theo sợ hãi tràn , ở giữa phòng đặt một chậu than lửa hồng, ngọn lửa hừng hực ngọn lửa thiêu đốt, đó là ánh sáng duy nhất nửa tháng này cô từng tiếp xúc qua .

Khôi Minh ngồi ở mép giường, hai chân nhàn nhã vắt chéo với nhau, chống tay về phía sau ánh mắt lười biếng nhìn về phía cô, dưới ngọn lửa lay động, đem bóng ma trên mặt hắn chia ra hai phần lúc sáng lúc tối.

Kinh khủng cùng sợ hãi, thân mình không ngừng run rẩy .

Quỷ hút máu thực thức thời đi ra ngoài, đóng lại cửa phòng.

Cô hoảng loạn vừa khóc lóc một vừa muốn mở cửa, ngồi dưới đất trong miệng không ngừng nhắc mãi…… không cần, không cần.

Khôi Minh thay đổi tư thế, ngồi ở mép giường khom lưng, đem hai cái cánh tay đặt ở trên đùi, cười hỏi cô.

“Chị, nói cho tôi biết chị làm sao có thể chạy ra đi?”

Trong mắt hắn căn bản không có tươi cười, vì không bị đánh, Khuynh Thành vội vàng nói ra lời nói thật, “Cửa tự mở… Tôi chạy ra , trên đường gặp được thi thể Tiểu Ải Đầu , thi thể hắn bị người khác điều khiển , ô, không cần đánh tôi được không.”

Cô đem đôi tay đặt ở trước ngực, vẫn lôi kéo nút buộc áo choàng duy nhất trên người , run bần bật hút cái mũi, ngón chân cuộn tròn lên đều đang run rẩy, nhìn dáng vẻ muốn bao nhiêu đáng thương , có bấy nhiêu đáng thương.

Nhưng hắn một chút cũng không muốn đồng tình .

“A, nhưng chị vẫn muốn chạy đúng không?”

“Cửa là ai mở ra tôi mặc kệ, là chị tự mình chạy ra khỏi căn phòng này, chân là mọc ở trên người của chị, vẫn là chị muốn chạy thoát khỏi tôi, đúng là gia hỏa không học được nghe lời.”

“Đừng đánh tôi… Ô cậu đừng đánh tôi, Tiểu Minh, tôi không thể nào không chạy , cậu làm tôi thực rất sợ hãi, tôi thực sợ hãi a!”

Hắn cười nhấc hai chân đứng dậy, đi lên phía trước bắt lấy cánh tay cô, sức lực của hắn rất lớn, đem làn da trắng nõn nắm đến trở nên trắng bệch, đem cô ấn ở trên giường, kéo áo choàng trên người, xuống dùng còng tay ở đầu giường đem hai tay trói lại .

“Chị sợ đau phải không?.”

Cô không ngừng khóc lóc gật đầu, hy vọng hắn có thể hiểu.

Nhưng Khôi Minh liền cho một cái tát lên mông vểnh, dấu năm ngón tay màu đỏ trong nháy mắt liền hiện ra i, thanh âm lạnh băng như đáy cốc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận