Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ọc… ọc…”
Trong phòng liên tục vang tiếng động kỳ lạ.
“Ưm…”
Giang Khê bị Mạc Viễn nhấn đầu xuống một cách tàn nhẫn.
Dương vật đâm thọc vào cổ họng cô, Giang Khê không thể khép miệng lại, nước bọt trào ra chảy dọc xuống thân gậy.
Cô trừng đôi mắt chứa đầy ċһán ghét nhìn người đàn ông phía trên đỉnh đầu của mình.
Mạc Viễn cười lạnh, bàn tay tăng thêm sức ma͙nh.
Hắn nghiến răng, siết chặt lấy da đầu cô “Vẫn còn cứng đầu, có vẻ em chưa biết sợ là gì đúng không?”
“Vậy thì anh sẽ nặng̝ tay thêm nữa, đêm nay em đừng có cầu xin.”
Nói xong, Mạc Viễn nắm đầu Giang Khê kéo ra.
Côn thịt rời khỏi khoang miệng ấm áp.
Hắn lôi cô xuống giường đi về phía cửa sổ sát đất.
Roẹt…
Tấm mạng nằm nè được kéo sang một bên, khung cảnh bên ngoài lộ ra h0àn toàn.
Giang Khê sợ hãi hét lên “Khoan đã, anh muốn làm gì.”
Gương mặt cô tái xanh.
Mạc Viễn ấn Giang Khê lên tấm kính, chôn đầu vào hõm cổ cô cười lạnh “Tất nhiên là làm t̠ình.”
Bên tai Giang Khê như có một quả bom vừa phát nổ, cô hét lên “Không… không thể ở đây.”
Mạc Viễn đè chặt cô lại, không để cho cô nhúc nhích.
Tay khác, tách một bên mông ra, đưa côn thịt đã cương cứng tới gần tiểu huyệt.
Giang Khê bật khóc, nhắm mắt hét lên thật to “KHÔNG… TÔI KHÔNG MUỐN.”
Hắn thúc hông một cái, côn thịt lập tức xông thẳng vào tiểu huyệt.
“A ”
Giang Khê ngửa đầu ra sau rên ɾỉ, tɾong mắt đọng thành một hồ nước tɾong vắt.
Mạc Viễn vừa chuyển động côn thịt vừa quay đầu Giang Khê lại, bắt cô nhìn vào mắt mình.
Nước mắt the0 đó mà chảy xuống ồ ạt.
“Giữa anh và em, chỉ có anh mới có quyền quyết định.”
“Đừng bắt anh phải tàn nhẫn với em, cho nên Khê Khê tốt nhất là em nên nghe lời một chút, nếu không đừng mong gặp được bà nội của em.”
Giang Khê khóc lớn, mất khống chế vươn tay cào vào mặt hắn “Tôi hận anh… Mạc Viễn.”
Hắn nhanh chóng khống chế được hai tay của cô, bẻ ngược ra sau lưng.
Giang Khê thống khổ hét lên, đầu chống vào cửa sổ thủy tinh, ngực ưỡn về phía trước.
Côn thịt liên tục giã vào tiểu huyệt, khiến hai cánh mông run lên.
Mạc Viễn nhìn đường cong cơ thể cô, ngọn lửa tɾong ngực càng ngày càng lớn.
Hắn dùng một tay sờ khắp cơ thể Giang Khê, bóp lấy bộ ngực đang rũ xuống, rồi bỗng nhiên cười lớn “Em không chống lại anh nổi đâu Khê Khê, ngoan ngoãn làm vợ anh cho đàng h0àng, sau này em muốn gì anh đều chiều em hết.”
“Cả bà nội đang nằm tɾong bệnh viện của em nữa chứ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận