Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng chơi trò chơi với người khác nữa. Em cần chuyên tâm hơn” Minh Bạch nhìn cô một cái: “… Chăm chỉ học tập.”
Chi Đạo muốn phản bác theo bản năng, chứng minh mình không sai: “Em có chăm chỉ học tập mà. Hơn… Hơn nữa, em cũng chỉ chơi một ván.”
Minh Bạch nhìn cô thật lâu, ánh mắt trong suốt như nước biển, theo thời gian bện ra một tấm lưới vô hình, vây quanh cô, Chi Đạo bị anh nhìn đến hít thở không thông.
Minh Bạch đột nhiên rũ mắt.
“Là anh xen vào việc người khác.”
Thái độ của Minh Bạch thay đổi bất ngờ khiến Chi Đạo không kịp phòng ngừa: “Không phải…”
“Anh chỉ muốn hỏi tại sao em lại chơi trò chơi với nam sinh khác.”
Sao trông anh có vẻ ủy khuất thế kia: “Không phải…” Chi Đạo duỗi tay, định kéo ống tay áo của anh.
Thiếu niên giả vờ đáng thương, lấy lùi làm tiến, thấy âm mưu đoạt lấy mọi sự chú ý của cô đã thành công, Minh Bạch đột nhiên lui lại phía sau một bước: “Chi Đạo, em muốn thân thiết với nam sinh khác thì cứ thân thiết đi. Em biết rõ Lư Tử Lượng có ý với em mà em vẫn nói chuyện phiếm với cậu ta, còn vừa nhìn thấy anh thì lại bỏ đi. Là anh xen vào việc người khác. Em muốn tránh anh nên mới rời đi. Có phải em ở bên cậu ta thì vui vẻ hơn lúc ở bên anh đúng không? Vậy anh không quấy rầy hai người bọn em nữa.”
Minh Bạch né bàn tay đang vươn tới của cô, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô.
“Dù sao em chưa bao giờ cảm thấy anh đang khó chịu.”
Chi Đạo nỗ lực kéo chặt tay Minh Bạch, trong lòng hoảng loạn, nói năng lộn xộn: “Không có… Không phải… Em không có… Em không có quan hệ gì với Lư Tử Lượng cả… Em chỉ hơi nhàm chán…”
“Vì nhàm chán nên tình nguyện tìm cậu ta chứ không thèm tìm anh đúng không?” Đôi mắt Minh Bạch lại rũ xuống, không thấy rõ cảm xúc.
Tay anh giật giật, dường như định thoát khỏi cô. Chi Đạo vội vội vàng nắm chặt tay anh.
Sợ lại bị Minh Bạch ném ra, Chi Đạo vội vàng luồn năm ngón tay vào khe hở ngón tay anh, trong ánh mắt là sự cầu xin, xin lỗi khẩn thiết: “Không phải. Em không có ý tứ này. Rất xin lỗi… Rất xin lỗi… Em… Sau này em sẽ không chơi trò chơi nữa.”
“Chi Đạo, anh không định ép em không được chơi trò chơi nữa.” Minh Bạch nhấp nhấp môi.
“Em tự nguyện.” Chi Đạo thật sự không chịu nổi dáng vẻ bi thương của Minh Bạch: “Em… Rất xin lỗi. Em thật sự sẽ không bao giờ chạm vào trò chơi nữa. Cũng không bao giờ chơi với Lư Tử Lượng nữa.” Cô thề.
Thiếu niên vẫn cúi gằm, lông mi rũ xuống, gương mặt xinh đẹp đầy ai oán tủi thân. Minh Bạch trở tay nắm lại tay cô, chặt chẽ giống như gông xiềng. Hai người cùng im lặng một lúc, Minh Bạch lên tiếng, chất giọng ôn nhu lạnh nhạt.
“Sau này, em đừng nói chuyện với cậu ta nữa.”
Một câu cũng không được.

Chi Đạo ôm nỗi áy náy suốt một buổi tối, đến tận khi tan học. Cô cũng giữ đúng lời hứa, trong giờ học hoàn toàn không đáp lời Lư Tử Lượng nữa, sợ bị Minh Bạch nhìn thấy lại phải chịu một trận lên án. Chi Đạo thật sự rất sợ dáng vẻ đáng thương của Minh Bạch, cũng sợ những lời nói kia của anh, cứ như lúc nói những lời đó, Minh Bạch thật sự không muốn quan tâm đến cô nữa. Hơn nữa, chuyện này đúng là do cô làm sai……
Không đúng!
Rõ ràng là do Minh Bạch trốn cô trước, cô còn chưa thấy ấm ức đâu! Không ngờ anh lại dám ác nhân cáo trạng trước (5), nói cô trốn anh?! Nếu không phải anh trốn cô, cô sẽ buồn bực đến mức phải đi chơi game với người khác sao?! Nhưng mà cô vừa nhìn thấy anh chịu chút ấm ức nhỏ nhoi như vậy đã mềm lòng, còn chưa gì đã lo lắng, chỉ mong anh không tức giận, kết quả cuối cùng lại biến thành cô mới là người sai?!
(5): Ác nhân cáo trạng trước: ý chỉ những người gây tội thường đi mách lẻo trước, đổ tội cho người khác còn ra vẻ bản thân vô tội.
Đồ khốn kiếp!
Suy nghĩ kĩ càng xong, Chi Đạo càng thấy buồn. Cô không muốn vượt qua điểm mấu chốt của Minh Bạch khiến anh phản cảm, lại không muốn anh cho rằng cô đang trốn anh. Sao làm bạn gái của Minh Bạch lại khó đến như vậy?! Được rồi, cứ coi như tình yêu của hai người là tình yêu Plato đi (6). Minh Bạch không thích bị đụng vào, vậy cô khinh nhờn anh trên tinh thần không phải được rồi sao?
(6): Tình yêu Plato: chỉ tình yêu thuần khiết, không có nhu cầu tình dục giữa hai người.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Lúc về nhà, cô sẽ vào trong giấc mộng đánh mông anh! Véo đùi anh! Bắt anh ôm đùi nhỏ của cô, khóc nức nở cầu xin cô, nói: “Đừng mà chị ơi”!
Tan học.
Chi Đạo đi theo phía sau Minh Bạch, nhìn anh đi xuyên qua đám người. Minh Bạch đẹp giống như một bức tượng thần, cực kỳ bắt mắt, cho dù bên cạnh có muôn hoa đua nở, ánh mắt của mọi người sẽ luôn không tự giác mà bị anh hấp dẫn, dõi theo anh. Chi Đạo tỉnh táo nhìn ánh mắt của những người xung quanh đang hận không thể dán lên người Minh Bạch.
Cả hai đi đến trạm chờ xe buýt, Minh Bạch vẫn đứng ở vị trí cũ, đuôi biển quảng cáo. Chi Đạo trốn phía sau anh, hai người cách nhau một khoảng.
Một mặt, trong lòng Chi Đạo vẫn còn bóng ma, theo bản năng không muốn ở quá gần anh, cô sợ bản thân không khắc chế được. Một mặt, cô không muốn bị người khác phát hiện mối quan hệ của cô với Minh Bạch. Chi Đạo sợ những fans của Minh Bạch sẽ biết cô không chỉ từng hôn Minh Bạch, còn giúp Minh Bạch gì gì kia, đến lúc đó có khi cô chẳng còn mạng mà về. Từ hồi năm lớp 11, Chi Đạo đã nghe qua không ít những sự kiện điên cuồng của đám fans của Minh Bạch. Nói không chừng ngày nào đó khi mối quan hệ này bị phát hiện, cô sẽ bị cô lập, xa lánh, bị bạo lực học đường.
Minh Bạch quá nổi tiếng. Lúc trước, nghe nói có nữ sinh ở lớp khác gửi thư tình cho Minh Bạch, sau đó bị chị lớn của lớp biết được, trực tiếp ném ghế ngồi của cô nữ sinh đó xuống lầu, hơn nữa còn tụ tập những nữ sinh khác, cùng nhau cô lập chọc ghẹo cô nữ sinh kia, mỗi ngày đều đổ rác vào hộp cơm của cô nữ sinh đó, sau khi tan học lại tụ tập trào phúng cô bé đó là gà rừng mơ ước phượng hoàng, nói cô bé bỏ mặt mũi đưa cho Minh Bạch nhiều đồ như vậy nhưng người ta hoàn toàn không thèm quan tâm đến cô bé, càng đừng nói đến có scandal tình ái mập mờ gì.
Nửa năm sau, nữ sinh đó chuyển trường.
Bạo lực học đường là loại bạo lực đáng sợ nhất. Chỉ cần làm sai một chuyện, hai ba người tụm lại làm ầm lên, mọi người cũng chẳng thèm phân biệt phải trái trắng đen liền dán lên người đó một cái nhãn, hầu hết các học sinh còn lại cũng chỉ biết giữ thái độ thờ ơ, làm người ngoài cuộc đứng xem. Cứ như thế, cuộc sống của người bị bạo lực cứ như con kiến, ai cũng có thể đạp một cái, cứ như con chuột bị mọi người xa lánh hắt hủi.
Mị lực của một khuôn mặt tuấn tú trong cái thế giới nhìn mặt này không cần phân tích cũng có thể biết.
Mỹ nhân cho dù không cần cố ý cũng có thể hấp dẫn ánh mắt của người khác, trở thành trung tâm của sự chú ý, bạn đẹp bạn có quyền. Người đẹp là thần tượng cao quý, là thần của giới trẻ, là tín ngưỡng của họ. Mọi người đều có thể thờ cúng và tặng hoa như nhau, nhưng một khi ai đó có ý định phạm thượng và hội thánh mất cân bằng, họ sẽ bị mọi người mắng mỏ và đánh đập. Một số tín đồ cực đoan thậm chí còn muốn trừng phạt những người đó bằng những cách bạo lực nhất như thiêu sống, để những kẻ phạm thượng chỉ còn lại một nắm tro tàn, như vậy mới có thể giải tỏa nỗi bất bình của họ.
Đặc biệt là những tín đồ đã nỗ lực, dâng hiến hết mình nhưng vẫn không có được gì.
Chi Đạo có thể hiểu tâm lý tôn sùng của fans với thần tượng.
Cho nên cô sợ.
Khi hai người vẫn ở trong phạm vi vườn trường, cô đột nhiên sợ hãi.
Minh Bạch đột nhiên xoay đầu, rũ mắt hỏi cô: “Muốn nắm tay không?”
Muốn nắm tay cũng phải dò hỏi… Quả nhiên cô không ở cùng một cảnh giới với anh. Nhưng mà, hành động này cũng coi như Minh Bạch đã có chút chủ động hơn trước nhỉ… Chi Đạo vẫn cảm thấy rất vui vẻ.
“Sẽ bị các bạn học nhìn thấy.”
Minh Bạch nhíu mày: “Nhìn thấy thì thế nào?”
Thiếu niên tỏ ra rất tự nhiên, hoàn toàn không thèm để tâm đến cái nhìn của người khác. Cô… Lại không thể giống như anh. Chi Đạo không đáp lời, cũng không có động tác gì, chỉ tiếp tục trốn phía sau anh, duy trì khoảng cách thật xa. Trước kia thì rõ tự nhiên hào phóng, hiện tại lại thành thật chột dạ như vậy, biểu hiện như gần như xa.
“Xe buýt tới rồi.” Chi Đạo ngẩng đầu.
Minh Bạch không trả lời, đợi cô vài giây, thấy cô vẫn không đi, gương mặt thiếu niên phút chốc tối sầm, sải bước đi về phía trước thật nhanh, bước chân rất lớn, Chi Đạo hoàn toàn không theo kịp.
Chi Đạo biết Minh Bạch đang tức giận.
Trên xe buýt, bóng tối chập chờn len lỏi trong mọi ngóc ngách, dòng người an tĩnh như ngủ say. Chi Đạo trộm liếc nhìn sườn mặt của thiếu niên một cái, cúi đầu, mượn dòng người đông đúc ở phía trước để che chắn, tay phải thật cẩn thận lén lút chui vào lòng bàn tay của anh.
Minh Bạch lập tức trở tay, nắm chặt tay cô.
Chi Đạo nhìn bàn tay bị nắm, cảm nhận được anh dùng sức đến mức nào, tay cô… thật sự rất đau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận