Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên dưới cô ướt dầm dề, chỉ cọ nhẹ vài cái mà nước đã chảy xuống quy đầu, nhuốm ướt lớp vải nằm quanh gốc rễ anh.

Anh ổn định hơi thở, xót cho người con gái vừa trải qua nỗi đau thể xác, anh không dám thúc quá mạnh, chỉ đành len vào thật từ tốn. Bên trong cô đã đủ ướt, song vẫn khít khao tê dại. Rõ không vừa lòng với phép thử cẩn trọng này, người con gái trượt hẳn người xuống.

Quy đầu hoàn toàn bị nuốt trọn, cô thỏa mãn thở gấp bên tai anh, không quên rủ rỉ vài câu xấu hổ: “A… Vào hẳn đi anh… lấp đầy em đi…”

Tống Đĩnh Ngôn ngừng thở, “—— Anh Đào.”

Cô vừa trải đời chưa lâu, tuy bạo dạn trong chuyện chăn gối nhưng hãy còn mang nét ngượng ngùng của thiếu nữ, không biết là do tác dụng của thuốc hay bị kích thích sau khi mối hiểm nguy được hóa giải, những lời mà ngày thường có dỗ mấy cô cũng không chịu nói nay lặp lại liên miên bên tai anh. Từng từ mê hoặc chất chồng, Tống Đĩnh Ngôn thấy mình như bị đánh thuốc theo.

Mạnh hơn của cô gấp mấy lần.

Một tay anh giữ chặt eo cô, vọt thẳng lên trước, vật nam tính lao vào theo vách trong trơn dính, cắm tận gốc rễ, người con gái cất tiếng rên rỉ, anh không trông thấy cô liếc mình trong bóng đêm, nhưng có thể nghe rõ cô rầm rì lên án: “Ưm… Anh nhẹ thôi… không em chết mất…”

Anh cười, hai tay giữ chặt bờ mông cô, mượn ánh trăng mờ chiếu vào từ ngoài cửa sổ, bắt đầu đi lại trong phòng. Anh cố tình bước mạnh bước nhanh, mỗi bước mượn thế cắm vào nơi sâu nhất, cạ vào cổ tử cung cô, nghe tiếng cô hổn hển khe khẽ khi gục lên vai mình.

“Cái miệng nhỏ bên dưới mút giỏi quá.” Anh giở chứng, vừa đi vừa nhấp, nghiêng đầu hôn lên cổ cô, khàn giọng hỏi: “Thích vậy, hửm?”

Người con gái mụ mị trong cuộc rong ruổi, tế bào khắp cơ thể hội tụ giữa hai chân, dần dần bị anh tàn nhẫn mở rộng, mềm nhũn đáp: “Thích…”

Bờ mông nhẵn nhụi bị anh vần vò thành đủ mọi dáng hình, anh nâng mông cô lên xuống, phối hợp với việc đi loanh quanh, cái tê mỏi cơn sau nối cơn trước, bộc lộ sự sung sướng tột đỉnh, lấp đầy sự trống rỗng giữa từng khớp xương.

“Ưm… Ha… Thích anh chơi em…”

Tống Đĩnh Ngôn đặt cô lên giường, gập ngược hai chân cô trước ngực, lộ ra nơi sắp sửa được anh mạnh mẽ thương yêu. Anh áp sát chân cô, ôm bờ vai cô, mới đầu thử đưa đẩy dò xét, người con gái rõ ràng không thỏa mãn với tần suất này, vặn người kháng nghị.

Thình lình, anh chồm người vọt đến, khiến bụng cô xót đau, hơi thở dồn dập của cô chẳng nhanh bằng nhịp điệu của anh, cô há miệng thở mạnh, chưa kịp rên cao đã bị đưa lên đỉnh thăng hoa chỉ trong vài lần đưa đẩy.

Mái tóc dài đen nhánh tản ra khắp giường, gương mặt nhỏ ẩn sau những lọn tóc, khoái cảm bùng nổ tỏa khắp toàn thân cô, mỗi tấc máu thịt run rẩy theo cơ thể. Cô thở nhẹ dần, cái nóng bên trong tạm thời được giải phóng đôi chút.

Vẫn chưa đủ.

Cô muốn nhiều hơn thế nữa.

Gương mặt người đàn ông ẩn hiện dưới ánh sáng mờ, song đồng tử đen nhánh lại ánh lên ngọn lửa rực cháy, khóa chặt trên người cô.

Cô híp mắt cảm nhận cảm giác được lấp đầy khi món đồ thúc vào cơ thể, sức mạnh của nó hay những gân xanh uốn lượn, từng chi tiết nháy mắt được phóng đại vô số lần, từng tấc cơ thể anh đều khiến cô yêu không kìm nổi.

Dưới thân ngứa ngáy không thôi, như đã sẵn sàng cho lần chạy nước rút kế tiếp.

Tô Anh nhìn anh, quyến rũ khẩn cầu: “Anh họ, em muốn nữa.”

Một ngọn lửa bùng lên trong mắt Tống Đĩnh Ngôn, anh cúi đầu hôn Tô Anh, rồi liếm nhẹ môi cô như đang nhấm nháp, lần nào lần nấy nồng nàn vô cùng. Người con gái không đỡ nổi thế công này, đầu lưỡi thơm mềm vừa toan đáp lại thì người đàn ông bỗng buông cô ra, xé roẹt món đồ còn sót lại trên người cô.

Trước khi cô kịp hét lên, người đàn ông đã bế bổng cô về phía phòng tắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận