Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tin đồn về sự thân mật quá mức của Tam gia và Mộ Diên nhanh chóng lan truyền khắp Phó gia như lửa gặp gió. Lão thái thái nhân cơ hội này giục cưới, muốn Mộ Diên sớm ngày trở thành cháu dâu chính thức. Phó Hàn Sinh đương nhiên đồng ý cả hai tay hai chân, nhưng Mộ Diên vẫn chần chừ, cô muốn viết thư hỏi ý kiến thím Kiều trước đã.
Đêm xuống, Mộ Diên ra vườn treo đèn lồng lên cây hoa lê. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên những cánh hoa trắng muốt, tỏa hương thơm ngát. Cô kiễng chân, hít hà mùi hương thanh khiết ấy, lòng cảm thấy bình yên lạ thường.
“Ái chà, đó chẳng phải là Mộ cô nương sao? Tư Thu, chúng ta có cần qua đó xem cô nương ấy cần giúp gì không?”
Tiếng nói lanh lảnh vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Đó là Hàn Xuân và Tư Thu, hai người hầu thân cận của Lão thái thái.
Tư Thu vừa cắn hạt dưa tách tách, vừa bĩu môi, ánh mắt khinh khỉnh liếc nhìn Mộ Diên: “Đó là hồ ly tinh đấy, giúp cái gì mà giúp. Cô không nghe người ta đồn à? Mấy hôm trước ả ta quấn lấy Tam gia hôn hít ngay trong đình hóng gió, giữa thanh thiên bạch nhật, thật không biết xấu hổ.”
Mộ Diên nghe rõ mồn một từng chữ, mặt nóng bừng lên vì oan ức và giận dữ. Cô định bỏ đi thì lại nghe Tư Thu nói tiếp, giọng điệu càng thêm cay nghiệt:
“Tôi nói có sai đâu. Nghe bảo ả ta ở bên Tam gia cũng lâu rồi, được sủng ái như thế mà cái bụng vẫn phẳng lì. Chắc là loại ‘cây độc không trái, gái độc không con’. Không đẻ được thì chỉ có nước làm lẽ thôi, xem ả còn kiêu ngạo được đến bao giờ.”
Những lời nói độc địa ấy như kim châm vào tim Mộ Diên. Cô phủi bụi trên áo, cố gắng giữ vẻ bình thản bước về phòng, nhưng trong lòng thì dậy sóng.
Trở về phòng ngủ, Phó Hàn Sinh đã tắm rửa xong, đang dựa vào đầu giường đọc sách. Thấy Mộ Diên mặt mày ủ rũ, không nói không rằng trèo lên giường nằm quay lưng lại với mình, hắn liền biết ngay có chuyện.
“Sao lại nằm xa thế? Anh có bị hôi đâu. Ai chọc giận bảo bối của anh rồi?”
Phó Hàn Sinh bỏ sách xuống, dịch người lại gần, vòng tay ôm lấy eo nhỏ của cô từ phía sau. Bàn tay hư hỏng bắt đầu vuốt ve tấm lưng mỏng manh qua lớp áo lụa.
Mộ Diên thở dài, hất tay hắn ra, quay người lại trừng mắt nhìn hắn. Đôi mắt hạnh ngập nước, cái miệng nhỏ chu lên đầy hờn dỗi trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.
“Tam gia còn cười được nữa à? Có gì vui đâu mà cười?”
Phó Hàn Sinh bật cười thành tiếng, nắm lấy bàn tay cô hôn chụt một cái: “Nói cho anh nghe xem nào, ai to gan dám bắt nạt vợ anh? Anh sẽ xả giận cho em.”
Mộ Diên ấp úng một hồi mới chịu nói thật: “Có người nói em không sinh được con, nói anh sẽ cưới vợ bé để nối dõi tông đường, ngày lành của em sắp hết rồi.”
Sắc mặt Phó Hàn Sinh lập tức trầm xuống, ánh mắt hiện lên tia lạnh lẽo. Hắn ôm chặt cô vào lòng, giọng nói kiên định: “Là kẻ nào nói bậy? Em nói tên ra, anh sẽ cho người khâu miệng nó lại. Anh đã nói rồi, đời này anh chỉ cần mình em, con cái có hay không không quan trọng.”
Thấy hắn tức giận thay mình, Mộ Diên cũng nguôi ngoai phần nào. Cô đẩy nhẹ ngực hắn: “Thôi bỏ đi, người ta nói gì kệ người ta. Em cũng không để bụng nữa.”
“Em đúng là quả hồng mềm, lúc nào cũng để người ta bắt nạt.” Phó Hàn Sinh cắn nhẹ vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến cô rùng mình. “Để tối nay anh ‘thử’ xem quả hồng này có ngọt nước không nhé, xem có đẻ được không nào?”
Nói rồi, hắn lật người cô lại, đè xuống giường. Bàn tay to lớn luồn vào trong áo yếm, thô bạo xoa nắn bầu ngực mềm mại.
“Cởi quần áo ra giúp gia nào.” Giọng hắn khàn đặc dục vọng.
Mộ Diên ngoan ngoãn làm theo, cởi bỏ y phục của cả hai. Cây gậy thịt tím đen, gân guốc nổi lên cuồn cuộn đã sớm dựng đứng, sưng to đến mức một bàn tay cô không thể nắm hết.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận