Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Đại Hữu đang đứng thẳng xoay tròn quả bóng trên ngón tay, vừa nghe thấy cô hỏi vậy thì liền dừng lại, áp sát lại gần nhỏ tiếng nói cho cô hay: “Có, hình như nói là không bao lâu nữa sẽ nghỉ phép quay về, nhưng cũng không biết em trai cậu có thể quay về hay không.”
Em trai còn nhỏ tuổi, có thể vẫn chưa được nghỉ phép, Mộc Trạch Tê thấy hơi đáng tiếc, nhưng anh Đại Bằng về thì cũng có thể đưa đồ, cô đã lâu rồi cũng không gặp anh Đại Bằng nên khi nghe nói là nghỉ phép được, cô rất vui.
Mộc Trạch Tê và Vương Đại Hữu là bạn chơi từ thuở nhỏ, Vương Đại Bằng là anh trai của cậu ta, lúc còn nhỏ thường hay dựa trên số tuổi lớn hơn nên Vương Đại Bằng là vua của lũ trẻ, mấy đứa nhỏ của một số nhà chơi chung với nhau, trong đó Vương Đại Bằng là anh trai trong lòng rất nhiều đứa trẻ.
Tuổi còn nhỏ nhưng tính tình thành thục, hiền lành, không bao giờ dẫn bé gái đi chơi vì nghĩ rằng bé gái rất phiền phức, khiến bất cứ bé gái nào chơi nhà đều muốn gả cho anh ta khi còn nhỏ.
Sau đó, anh ta đi học tại một trường quân sự đặc biệt, Mộc Trạch Tê hiếm khi gặp được anh ta, sau đó, em trai của Mộc Trạch Tê, Mộc Kiến Hiền, được tuyển dụng đặc biệt vì thị lực đặc biệt của cậu ấy.
Khi đi đến nơi tập hợp, điện thoại của cô có người gọi đến, Mộc Trạch Tê vừa nhìn vẫn là Nghiêm Kỷ, cô lén la lén lúc đi đến một góc tường và ngồi xuống nghe máy.
Múi giờ ở nước ngoài và ở đây lệch nhau, Mộc Trạch Tê đã nhiều lần nói anh không nên thức khuya để gọi điện thoại, nhưng Nghiêm Kỷ sao chịu nghe cô thuyết phục chứ.
“Cậu đang đau lòng cho tôi à?”
Mộc Trạch Tê…
Nghiêm Kỷ bật đèn bên đầu giường, liên tục bôn ba lại thức khuya, vì vậy giọng nói hơi khàn đặc: “Hôm nay có tiết thể dục, không nên đi xem người khác chơi bóng, bọn họ đều không có mặc quần áo.”
Lần trước Mộc Trạch Tê đi giao hộp cơm cũng không biết tự giác.
Cô vừa đi ngang qua một đám con trai mồ hôi nhễ nhại vừa tập thể dục xong, có một anh chàng vạm vỡ đến bên cạnh cô, cô thơm tho đi ngang, nhóm con trai ai nấy mồ hôi nhễ nhại bỗng ngửi thấy mùi thơm liền bất giác nhìn cô, ngửi mùi hương đó.
Lúc đó, trong lòng Nghiêm Kỷ liền cảm thấy không vui một cách khó hiểu.
“Chỉ vì chuyện đó hả?” Mộc Trạch Tê thắc mắc.
“Chỉ vì?” Nghiêm Kỷ không vui lặp lại lời nói của cô trên điện thoại. Anh biết Mộc Trạch Tê có những thủ đoạn làm nũng tỏ vẻ yếu ớt, nhưng cô lại không hiểu đàn ông, ý thức bảo vệ bản thân cũng quá kém, nếu không thì sao lúc đó lại bị anh dụ dỗ lên giường chứ.
Mộc Trạch Tê nghe thấy thì cảm giác chẳng lành: “Tôi không có thời gian nhìn, tôi muốn tập chạy, thành tích lần trước coi như bỏ rồi, cậu mau đi ngủ đi.”
“Ừ.” Mặc dù Nghiêm Kỷ có thể nhìn thấy Mộc Trạch Tê qua camera giám sát, nhưng nói chuyện được với nhau thì có cảm giác khác hẳn. Khi nghe thấy giọng nói của cô, Nghiêm Kỷ cũng hài lòng.
Trước khi cúp máy, giọng nói của Nghiêm Kỷ chứa đựng sự yêu thương nhung nhớ: “Mộc Trạch Tê, tôi rất nhớ cậu.”
Mộc Trạch Tê sửng sốt.
La Nam Nam đang đùa giỡn với Trần Triết, và cảnh báo của hệ thống sập đột nhiên vang lên, {Cảnh báo! Cảnh báo! Gợi ý tình tiết!}
La Nam Nam khựng lại, định dừng lại để lắng nghe cẩn thận hơn, cô ấy đột ngột dừng lại, Trần Triết không kịp thu tay về nên đánh trúng ngay trán của La Nam Nam một cái, đánh đến La Nam Nam choáng váng ngã xuống đất.
Khi Trần Triết kéo La Nam Nam dậy, chuông báo động cũng dừng lại, hệ thống thỉnh thoảng nổi điên, La Nam Nam cũng không quá để ý.
Mộc Trạch Tê và La Nam Nam ngồi trên xà ngang và quan sát.
Bọn họ nhìn Lâm Thi Vũ trên bãi cỏ cách đó không xa, đang phân loại ghi chú chuẩn bị cho Nghiêm Kỷ, người vắng mặt trong lớp. Mặt trời lặn che khuất Lâm Thi Vũ trong tia nắng, chỉ để lại một bóng đen cứng rắn và mềm mại.
Mộc Trạch Tê yên lặng quan sát, đột nhiên nói: “Nam Nam, tớ có chuyện muốn hỏi cách nhìn của cậu.”
Hai người ngồi xổm bên nhau và lén lút thì thầm. Cô giấu một số chuyện thân mật vô lý với Nghiêm Kỷ, dùng cách nói khác để kể cho La Nam Nam nghe về những cảm giác rối loạn của mình với Nghiêm Kỷ.
La Nam Nam nín cười, không vạch trần câu nói ‘Tớ có một người bạn’ của Mộc Trạch Tê.
“Tìm người đàn ông khác thôi.” La Nam Nam thẳng thắn nói.
La Nam Nam cũng rất ngưỡng mộ tính cách của Mộc Trạch Tê, tính tình cô mềm mỏng, dễ bị sai khiến, nhưng cô có suy nghĩ và quyết tâm của riêng mình, cô ấy thẳng thắn chỉ ra: “Cậu, à không, bạn của cậu đã lựa chọn rồi đúng không?”
Cô ấy vừa nói vừa vỗ vai Mộc Trạch Tê và tha thiết nói: “Cả hai đều đã có nơi để quay về. Họ sẽ gặp được người yêu thích và trân trọng họ thôi, thời gian sẽ chữa lành mọi thứ.”
Mộc Trạch Tê dừng lại một lúc, trong lòng đột nhiên có cảm giác bừng tỉnh, dường như cô chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Đúng vậy, ai cũng có người mình thích là được rồi…
La Nam Nam nhìn vào đôi mắt đầy hy vọng của Mộc Trạch Tê, không khỏi vỗ về cô: “Ngày mai là ngày nghỉ, sắp tới kỳ thi cuối cùng, chúng ta đi ra ngoài chơi nhé?”
Mộc Trạch Tê lấy lại tinh thần: “Nhưng sắp tới kỳ thi rồi.”
“Hi hi… tớ muốn sự kích thích này đấy.”

Hôm nay Mộc Trạch Tê dựa theo lời hẹn đi đến nhà La Nam Nam. La Nam Nam nở nụ cười xấu xa, ấn Mộc Trạch Tê ngồi xuống trước bàn trang điểm rồi trang điểm cho cô. Khuôn mặt Mộc Trạch Tê vốn đã rất xinh đẹp, bắt mắt như một bông hoa đang nở rộ.
La Nam Nam chỉ cần vẽ qua loa vài nét bút là có thể làm nổi bật lên hết tất cả những đường nét đẹp đẽ trên khuôn mặt Mộc Trạch Tê.
Kẻ cho Mộc Trạch Tê một đôi lông mày dài nhỏ, thoa son môi, là đã phô ra được hết những nét đẹp hiếm có mang theo tính công kích trên khuôn mặt Mộc Trạch Tê, cũng che đi dáng vẻ mềm mại quyến rũ thường ngày của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận