Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ là cô nhìn quá mê mẩn, không chú ý tới người chung quanh, lúc phản ứng lại thì nhận ra có một một tầm mắt hình như đang nhìn mình—-thực không thoải mái, quay đầu nhìn trong phòng, trừ bỏ cô đang uống cà phê, cũng chỉ còn dư lại ít ỏi không mấy người, còn có bốn người tới trượt tuyết, nhưng họ đều ở bên nhau, nói chuyện với nhau, cũng không có ai nhìn cô.

Có thể là do cô suy nghĩ nhiều.

Uống xong một ngụm cuối cùng, cô đi ra quán cà phê, tuyết trắng rắn chắc bị đạp dưới chân, chân đi ủng bảo hộ ,dù đi đến trên sườn núi cũng phá lệ thoải mái, muốn nhìn một chút nơi mà tầm mắt vừa rồi phóng đến, giống như là sau ngôi nhà gỗ này.

Nhưng loay hoay một vòng cũng không phát hiện gì, bất tri bất giác đi tới triền núi , nhìn thấy có người từ trên núi đang trượt tuyết xuống, cô lui về phía sau tránh né.

“Nga nga nga nga nga!”

Đột nhiên một tiếng gầm rú từ đỉnh núi truyền đến, cô vội vàng quay đầu lại nhìn lại, thì ra cũng là một người trượt tuyết từ phía sau núi xuống không điều khiển được tốc độ nữa, liều mạng muốn ngồi xổm xuống phanh lại, phất tay muốn cô nhanh chóng v tránh thoát!

Trong lúc nhất thời cô không biết làm sao, phía trước cũng có người trượt tuyết, nếu đi về phía trước cũng sẽ bị đụng vào trực tiếp với người đang trượt xuống dưới nhưng mặt sau chính là triền núi, cô bị kẹp ở giữa tiến thoái lưỡng nan.

Mắt thấy bằng tốc độ nhanh nhất đã muốn hướng cô xông tới, đang chuẩn bị chạy về phía trước, hắn cũng đột nhiên thay đổi phương hướng, cho rằng cô không chạy, cứ như vậy hai người cùng chung nhận định va chạm vào nhau thành một khối, ván trượt tuyết phá tan lớp tuyết phía dưới nháy mắt cọ rửa cả khuôn mặt cô , dưới chân bỗng nhiên mất khống chế, hướng về phía sau quay cuồng lăn xuống.

Cô vội vàng một tay ôm bụng một tay bảo vệ đầu, đem thân thể cuộn tròn thành tư thế tạo ra ít sát thướng nhất như trong bách khoa toàn thư chỉ dẫn ,cô cho rằng mình sẽ trực tiếp trượt xuống sườn dốc phủ tuyết chênh vênh này , thậm chí là chết đuối bên trong lớp tuyết.

Sau khi lăn hai ba vòng, đầu đột nhiên va chạm vào một khối đá, dừng lại động tác quay cuồng , nháy mắt đại não căng chặt liền đứt gãy, giữa mày tràn ra đau đớn dữ tợn, khoảnh khắc ù tai, nghe được có người ở cạnh gầm rú, còn có thanh âm của đôi vợ chồng kia.

“Miêu tiểu thư!”

“Oh my god!”

“Miêu Vãn!”

Một tiếng nam tính rống giận đinh tai nhức óc , một màn đêm bao phủ ở trước mắt cô, nhiệt khí ập vào trước mặt.

Đó là thanh âm của ai, cô đột nhiên nghĩ không ra, chỉ cảm thấy trong bụng một trận đau đớn, càng ngày càng đau, đem cô đau đến ngất xỉu.

Từng cơn đau giống như là mổ gan xẻ phổi của cô vậy, cô tựa như đang chìm trong cơn ác mộng.

Chờ cô tỉnh lại, mùi nước sát trùng gay mũi rót vào xoang mũi, trước mặt một mảnh tái nhợt, thậm chí cô còn cho rằng mình đã tới thiên đường rồi .

Nhưng kĩ mới phát hiện chỉ là trần nhà, chờ tầm mắt cô chậm rãi chuyển qua nhìn thẳng trong phòng, một người nam nhân ngồi ở mép giường .

“Em tỉnh rồi, Miêu Vãn, có nơi nào cảm thấy đau hay không ?!”

Sắc mặt hắn hoảng loạn như sắp khóc, gương mặt tiều tụy gầy yếu, có chút thiếu dinh dưỡng ,ngũ quan kia do gầy mà nhìn có vẻ không chân thật, hốc mắt thâm thúy,nhìn vào tầm mắt, tựa như muốn đem hồn phách hút vào.

“Miêu Vãn, Miêu Vãn!” Hắn sốt ruột kêu to,nước mắt quay cuồng đảo quanh hốc mắt.

“Anh là ai?”

Cô kỳ quái vừa hỏi, phòng bệnh bỗng chốc yên tĩnh, cảm thấy có chút không thích hợp, vội vàng xốc chăn lên nhìn bụng cô, chạm vào một trận đau đớn, mà bụng rõ ràng phồng lên bây giờ lại bẹp xuống, nháy mắt kinh hãi thất thố.

“Con tôi đâu! Đứa bé! Anh đem con tôi đi đâu rồi a! Con của tôi!”

“Em, em đừng vội, đứa bé trong lúc em hôn mê thì sinh non, không có biện pháp chỉ có thể sinh mổ , em yên tâm, đứa bé không có việc gì, Miêu Vãn, em không quen biết tôi sao? Em, em nhìn thật kĩ xem tôi là ai a!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận