Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy Điền Yên—”

“Gần đây cô ấy bị bệnh, tôi tới giúp cô ấy xin nghỉ. Sẽ mất một tuần, cô nói giúp với bà chủ các cô một tiếng.”

“Có nghiêm trọng không? Bị bệnh gì vậy?”

“Bị cảm mạo mà thôi.”

“Cậu chờ tôi một chút.”

Chúc Nhược Vân chạy qua khu đồ ăn vặt, lấy mấy gói bánh phồng và kẹo dẻo. Lúc tính tiền thì dùng mã chuyển tiền của mình, bỏ vào túi đưa cho cậu ta.

“Đưa cho Điền Yên!” Cô ta nghiêm túc nói với cậu ta, như thể thứ cô ta đang cầm không phải món ăn vặt mấy chục tệ mà là bảo vật gia truyền độc nhất vô nhị.

Dĩ nhiên Nham Oanh không thể nào đưa những thứ này cho Điền Yên.

Không phải là cô có thích ăn hay không mà là ông chủ không thích.

Cậu ta lên xe, ném đồ ăn vặt cho Lưu Hoành Dật.

Lưu Hoành Dật đang hút thuốc thì thấy đồ trên đùi, anh ta giơ tàn thuốc đang cháy về phía cửa sổ đang mở.

“Cái gì vậy?”

Nham Oanh đóng cửa xe: “Quà đồng nghiệp nữ của Điền tiểu thư đưa để thăm bệnh.”

Lưu Hoành Dật cầm miệng túi nilon, ném ra ghế sau.

“Thực phẩm rác, càng ăn càng bệnh.”

Nham Oanh cười vui vẻ thắt dây an toàn.

“Đi đâu đây?”

“Bệnh viện.”

“Không đi 113 sao?”

“Chỗ đó đã có lão Thanh trông coi. Cậu đến cũng không lắp được súng, còn không bằng báo cáo tiến triển của Phạm Tự Khanh.”

Nham Oanh trầm mặc khởi động xe.

Vốn dĩ ngày hôm qua cậu ta đã muốn báo cáo tiến triển tổ chức quân đội của Phạm Tự Khanh, kết quả đánh bậy đánh bạ, khiến Điền Yên lại nhận một trận trừng phạt.

Bàng Kinh Phú đưa Điền Yên vào bệnh viện, cô sốt cao không ngừng, đến bây giờ vẫn chưa hạ sốt.

Chiếc xe việt dã đang đậu ở ven đường bật đèn xi nhan rồi rời đi.

Đàm Tôn Tuần đang núp ở phía sau cột điện, cậu ta vặn ga lái xe máy đuổi theo. Tấm nhựa kính chắn gió trước mũ bảo hiểm che mất nửa khuôn mặt.

Đàm Tôn Tuần báo cáo với Chu Song Sinh qua tai nghe bluetooth.

“Tìm được đầu mối của cẩu tặc, rất có thể Điền Yên đang ở trong tay anh ta.”

Nhờ có Điền Yên trước đó đã nói loại xe và biển số xe cẩu tặc thường lái với bọn họ.

Nếu không Đàm Tôn Tuần thật đúng là không thể phát hiện, tên tóc đỏ kia không phải là kẻ không theo trào lưu mà là người của cẩu tặc.

Tầng trên cùng là phòng VIP.

Mức độ xa hoa lãng phí ở nơi này đã sớm vượt qua phạm vi của một bệnh viện. Mô phỏng theo khách sạn nguy nga lộng lẫy, không có mùi khử trùng gay mũi, không khí tràn ngập hương hoa nhẹ nhàng.

Mỗi phòng có một bác sĩ riêng và hai y tá, chai truyền dịch của Điền Yên được đổi tới đổi lui nhiều lần. Mỗi một lần y tá vào sẽ đo nhiệt độ và nhịp tim của cô.

Cho dù là phụ nữ cũng khiến Bàng Kinh Phú cảm thấy khó chịu.

“Đừng chạm vào cô ấy.”

Bàn tay đang giơ lên dừng lại trên trán cô, y tá cầm lấy lọ thuốc rỗng, gật đầu với người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha.

Không lâu sau khi y tá rời đi, Nham Oanh và Lưu Hoành Dật gõ cửa bước vào.

Bàng Kinh Phú không chớp mắt nhìn chằm chằm phía trước giường bệnh, hai chân bắt chéo, mười ngón tay đan lại đặt trên bắp đùi.

Anh vội vàng đến, trên người còn mặc đồ ngủ, chất liệu lụa đen mềm mại lộ vẻ lười biếng lại tao nhã.

Nghe được tiếng ho khan, hai người quay đầu nhìn lại. Điền Yên ho khan không ngừng, gò má đỏ ửng, bởi vì nhiệt độ cơ thể quá cao nên tia máu dưới da cũng nổi lên. Hô hấp của cô dồn dập không theo quy luật, tiếng ho khan có chút không dừng được.

Hai người lại chú ý tới sắc mặt của Bàng Kinh Phú. Anh nhíu chặt chân mày không nói lời nào.

Dường như biết tất cả những chuyện này đều do anh tạo thành, đáy mắt lại hiếm thấy có chút áy náy.

Chờ Điền Yên ngừng ho, đầu đã xiêu vẹo qua một bên, sợi tóc xõa ra trước mặt. Miệng cô bị khô rách, cô há miệng, tiếng hít thở không ngừng phun ra khỏi miệng, cổ họng phát ra tiếng trầm thấp nghẹn ngào.

“Nói.” Bàng Kinh Phú liếc về phía Lưu Hoành Dật.

Nham Oanh khóa trái cửa lại.

“Quân đội của Phạm Tự Khanh đã hoạch định thành công, phần lớn là lính giải ngũ và bộ đội đặc chủng ở nước ngoài. Trước mắt đang đóng quân cách đây hai cây số, nghe nói chính quyền địa phương đang lên kế hoạch cho doanh trại quân đội, muốn âm thầm hợp tác.”

“Quân đội của hắn có bao nhiêu người?”

“Khoảng bốn trăm, chưa tới năm trăm.”

Bàng Kinh Phú gõ nhẹ ngón trỏ.

Lưu Hoành Dật nói: “Phạm Tự Khanh muốn giành lấy quyền lực sau lưng, hẳn sẽ không buông tha việc hợp tác với chính phủ. Chính phủ kiêng kỵ hắn, hắn dám làm ra loại chuyện này đã chứng minh những quan viên kia bị hắn nắm thóp trong tay.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận