Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

đối.
Có điều cậu ấy là một người học lệch khá trầm trọng, môn toán thì có thể thi điểm tuyệt đối nhưng tiếng Anh chỉ đạt tiêu chuẩn, vì thế cuối cùng chỉ xếp thứ mười mấy trong lớp.
Nhưng đối với một người sợ môn toán như Đường Đường thì đã vô cùng, vô cùng lợi hại!
Cậu bạn kia dù sao trước kia cũng chỉ nhìn cô từ xa, bây giờ lại ngồi cùng bàn với cô nên có chút xa lạ.
Cậu không biết phải nói chuyện thế nào, kết quả không ngờ Đường Đường rất dễ gần.
Chỉ sau một buổi sáng, cậu đã không còn khẩn trương như trước nữa.
Giữa trưa, đám Đổng Ngọc, Đường Đường cùng nhau ăn cơm, Phong Thiên Dương và Minh Lãng cũng mò tới ăn ké.
Mọi người cùng trò chuyện, lại nói đến việc Đường Đường vừa thi xong cuộc thi năng khiếu.
Mấy người Đổng Ngọc cũng không hiểu Đường Đường tại sao lại muốn thi khoa đạo diễn,
“Cậu lớn lên xinh đẹp, nếu sau này không đóng phim tớ cảm thấy rất đáng tiếc.”
Xem như lời này của cậu là khen vậy.
Đường Đường cười cười,
“Học đạo diễn đâu có nghĩa là không đóng phim, hơn nữa còn đỡ mất thời gian.”

“Cũng đúng”
, Đổng Ngọc gật gật đầu,
“Sau lưng cậu có chú nhỏ, cậu hoàn toàn không cần lo lắng.”
Nụ cười Đường Đường khựng lại, lát sau chỉ nhẹ nhàng
“Ừ”
một tiếng, không tiếp tục đề tài này nữa.
Đợi đến chiều tan học, Jason gọi tới nói buổi tối Minh Thiếu Diễm không về ăn cơm.
Đường Đường có chút khó hiểu, vì sao lại là Jason gọi điện tới, nhưng cô chợt nhớ tới tin nhắn Tưởng Dung gửi cho Minh Thiếu Diễm hôm qua.
Đột nhiên cô không muốn hỏi nữa.
Đường Đường trả lời,
“Đã biết”
rồi ngắt điện thoại.
Trước khi ngắt còn còn nhờ Jason nói Minh Thiếu Diễm uống ít rượu thôi, rượu không tốt cho thân thể.
Jason treo điện thoại, quay đầu lại nhìn Minh Thiếu Diễm đang đứng bên cửa sổ,
“Minh đổng, bác sĩ đang trên đường tới đây.
Đúng 5 giờ rưỡi có mặt.”

“Ừ”
, Minh Thiếu Diễm xoay người về bàn làm việc,
“Sau khi bác sĩ tới, không ai được phép tiến vào.”

“Vâng”
, Jason gật đầu ra cửa đi xuống lầu.
Năm phút sau, Jason mang theo một người đàn ông hơi gầy khoảng 30 tuổi vào văn phòng, sau khi mời người vào thì đóng cửa lại, tận chức tận trách canh giữ bên ngoài.
Bác sĩ là học trưởng học cùng trường với Jason, trẻ tuổi nhưng trình độ chuyên môn rất cao.
Khi anh được Jason liên lạc, anh cũng đã suy đoán một chút, người đàn ông như Minh Thiếu Diễm thì rốt cuộc có phiền não gì.
Vào văn phòng, chỉ có một người đàn ông trẻ tuổi, vẻ ngoài xuất sắc ngồi trên sô pha phòng khách.
Người đó chỉ chỉ sô pha trước mặt, nhàn nhạt mở miệng,
“Ngồi.”
Bác sĩ không mở miệng hỏi Minh Thiếu Diễm, vì anh cảm thấy, đàn ông như vậy thì không cần anh dẫn đường mới nói ra vấn đề của mình.
Quả nhiên, nửa phút sau Minh Thiếu Diễm chủ động nói chuyện, âm thanh hắn trầm thấp, ngữ khí bình tĩnh tựa như đang nói đến một chuyện hết sức bình thường.
“Tôi phát hiện”
, Minh Thiếu Diễm dừng một chút, mày chau lại rồi tiếp tục nói,
“Tôi phát hiện tôi đối với cháu gái ruột có ý nghĩ không an phận.”
Đúng vậy, là có ý nghĩ không an phận.
Minh Thiếu Diễm cảm thấy gần như hắn điên rồi.
Bác sĩ cố gắng khống chế kinh ngạc của bản thân,
“Mời ngài nói tỉ mỉ.”

“Cháu gái tôi vừa được đón về ba tháng trước, con bé là con gái ruột anh trai tôi.”
Minh Thiếu Diễm chưa bao giờ là người chỉ biết trốn tránh, nếu đã lựa chọn đối mặt với chuyện này thì hắn sẽ không dấu diếm bất cứ thứ gì,
“Con bé là người thân duy nhất của tôi.”

“Từ khi nào thì ngày phát hiện ngài có suy nghĩ không nên có với cháu gái?”
Khi nào?
Chính Minh Thiếu Diễm cũng không biết.
Có lẽ là đêm giao thừa đó, khi hắn một mình chuẩn bị đi ngủ thì cô đứng dưới trời tuyết nở nụ cười tươi chúc hắn năm mới vui vẻ.
Hoặc có lẽ là khi thân cô ở hải ngoại xa xôi vẫn không quên mỗi ngày gọi điện cho hắn, cũng hắn chia sẻ trải nghiệm mỗi ngày của cô.
Cảm giác thích cứ từng chút, từng chút đọng lại trong lòng.
“Con bé chỉ mới mười tám tuổi nhưng rất trưởng thành, cũng rất xuất sắc…”
Trong lòng Minh Thiếu Diễm, Đường Đường thật sự rất xuất sắc.
Vì ước mơ, cô luôn kiên trì, tự kỷ luật bản thân.
Dù cô ở trong một gia đình hơn hẳn người khác vẫn cố gắng hết sức để tiến lên.
Một cô gái như thế sao có thể không động lòng, đến một người không quan tâm chuyện tình cảm như hắn cũng không thể làm lơ nụ cười của cô, không thể kiềm chế trái tim mà đập rộn lên.
Khi Minh Thiếu Diễm nhớ tới Đường Đường, bác sĩ để ý thấy ánh mắt hắn trở nên nhu hòa hơn,
“Khi tôi chín tuổi, mẹ tôi qua đời.
Mười hai tuổi, cha tôi cũng không còn.
Từ đó tôi cho rằng đời này tôi không còn người thân nào nữa, cho đến ba tháng trước, tôi biết đến sự tồn tại của con bé.
Lúc đem con bé đón về, thật ra khi đó tôi không thích con bé chút nào…”
Thậm chí còn bài xích, chán ghét.
Nhưng sau này, mọi thứ chậm rãi thay đổi.
Cô chớp chớp mắt nói cô tới mật báo cho hắn, nói hắn là người thân duy nhất của cô, cô còn không hề keo kiệt mà cho hắn ánh mắt tin cậy.
Thế rồi không biết từ bao giờ, cái rễ trong lòng chậm rãi nảy mầm, cuối cùng thay đổi hương vị.
Bác sĩ lẳng lặng nghe Minh Thiếu Diễm nói, khi nghe Minh Thiếu Diễm nói đến gia đình thấy ánh mắt hắn có dừng một chút.
“Có lẽ ngài hiểu lầm tình cảm của ngài rồi, bởi vì từ nhỏ thiếu thốn yêu thương nên ngài mới lầm cảm giác tình thân thành thích…”

“Không”
, Minh Thiếu Diễm lắc đầu, quyết đoán đánh gãy lời bác sĩ.
Hắn bình tĩnh nhìn bác sĩ, hai mắt lộ ra sự nghiêm túc chưa từng có.
“Tôi có thể phân rõ, bởi vì”
, Minh Thiếu Diễm nói,
“Tôi có du͙© vọиɠ với con bé.”
Bút trong tay bác sĩ run lên.
Minh Thiếu Diễm nhìn bác sĩ, trước giờ hắn đều trực tiếp như vậy, hắn không ngại đem những suy nghĩ không nên có nói cho người khác.
Ánh mắt Minh Thiếu Diễm rất thâm thúy, tựa như một hồ nước sâu cuốn người ta vào, bên trong quanh quẩn một sự điên cuồng không thể xem nhẹ.
“Tối qua tôi uống rượu, con bé không yên tâm nên đến phòng tôi.”
Trong lòng bác sĩ dựng lên,
“Ngài…
đã làm gì sao?”

“Không”
, Minh Thiếu Diễm một lần nữa tựa trên sô pha,
“Tôi luyến tiếc.”
Trong khoảnh khắc Đường Đường đến gần, Minh Thiếu Diễm bắt lấy tay cô.
Đầu óc bị chất cồn ăn mòn chỉ còn lại gương mặt hắn ngày nhớ đêm mong này.
Hắn muốn kéo cô cùng ngã xuống giường, muốn đem cô đặt dưới thân, muốn đùng đôi tay, dùng đôi môi cảm thụ phần da thịt tuyết trắng đang ở trước mắt hắn.
Khi đó hắn đầy du͙© vọиɠ với cháu gái mình, nhưng trong một giây nào đó, Minh Thiếu Diễm cảm thấy hắn đúng là cầm thú ác độc nhất thế giới, hắn còn không bằng tên biếи ŧɦái.
May mắn hắn nhịn được.
May mắn hắn luyến tiếc cô.
Nhưng sau đêm đó, Minh Thiếu Diễm đã không dám tới gần Đường Đường nữa.
“Tôi nên cách xa con bé ra, đúng không?”
Minh Thiếu Diễm ngẩng đầu nhìn bác sĩ, câu nói kia không giống như đang hỏi mà là xác định.
Bác sĩ hít sâu vào một hơi, sau đó gật đầu,
“Đúng.”

“Dù nói thế nào thì đây là loại tình cảm vặn vẹo, không bình thường.
Quan hệ của hai người từ luân thường đạo đức cho đến cơ năng cơ thể đều không cho phép xảy ra chuyện này.
Theo như lời ngài nói, cháu gái ngài rất ỷ lại ngài, nhưng cô ấy chỉ mới 18 tuổi, tuổi nhỏ tầm nhìn rất có hạn, ngày ngày cô ấy ở chung với ngày nên dần dần sinh ra tính ỷ lại với ngài.
Mà cũng vì tính ỷ lại này nên ngài mới sinh ra loại tình cảm không nên có.”

“Chuyện tình cảm không thể khống chế nhưng với tình cảm không có kết cục thế này, ngài nhất định phải khống chế nó.
Nếu ngài không thể làm được vậy tôi kiến nghị ngài nên rời khỏi cháu gái.
Tuy rất khó nhưng đó là cách tốt nhất cho cả hai người.”
Minh Thiếu Diễm tựa vào lưng ghế, hai mắt dần nhắm lại.
Thật ra sau ngày hôm qua, hắn đã nghĩ kỹ nên làm thế nào rồi, nhưng trong lòng hắn vẫn ôm một hy vọng xa vời nào đó nên hắn lựa chọn mời bác sĩ tâm lý đến.
Hiện giờ, đến hy vọng xa vời cuối cùng cũng không có.
“Tôi biết rồi”
, Minh Thiếu Diễm không nhúc nhích,
“Hôm nay cảm ơn anh.”

“Đó là công việc của tôi”
, bác sĩ đứng lên ra khỏi văn phòng.
Jason tiễn bác sĩ đi, khi trở về Minh Thiếu Diễm vẫn ngồi nơi đó, ánh chiều tà của hoàng hôn buông xuống vây lấy hắn, từng chút từng chút gặm nuốt hắn.
Ngoài cửa vang lên tiếng lộc cộc của giày cao gót, mày Jason nhíu lại đi ra ngoài.
Quả nhiên người đến là Tưởng Dung.
“Tưởng tổng”
, Jason lễ phép gật đầu.
Tưởng Dung ừ một tiếng,
“Minh đổng còn bên trong?”

“Vâng.”

“Tôi có việc tìm anh ấy”
, Tưởng Dung dương môi cười,
“Bây giờ có tiện vào trong không?”
Jason rũ mắt xuống,
“Có lẽ là không quá tiện.”
Nụ cười Tưởng Dung dập tắt, không quá tiện.
Là vì Minh Thiếu Diễm không muốn gặp hay là bên trong có người khác?
“Vì sao?”

“Tôi không thể báo cho Tưởng tổng.”
Mày đẹp Tưởng Dung cau lại, cố nén xúc động muốn mắng Jason.
Cô nở ra một nụ cười tươi,
“Vậy hôm khác tôi đến.”
Chờ Tưởng Dung rời khỏi, Jason mới về lại công ty.
Màu đen trên trời đổ sầm xuống, lúc này Minh Thiếu Diễm đã hoàn toàn hòa với bóng đêm.
“Minh đổng.”

“Cậu về trước đi”
, Minh Thiếu Diễm nói.
“Vậy ngài…”

“Tôi không sao”
, hắn chỉ muốn an tĩnh một mình.
Hắn không thể về nhà, cũng không dám về nhà.
Hiện tại dì Trình không ở nhà, trong nhà chỉ có hai người là hắn và Đường Đường.
Hắn có thể nói ra tất cả với một người xa lạ nhưng hắn không có can đảm để đối mặt với Đường Đường.
Tối 11 giờ, Minh Thiếu Diễm về nhà.
Đường Đường xuống lầu xem Minh Thiếu Diễm, không phát hiện dấu vết uống rượu,
“Chú nhỏ, gần đây công việc rất bận sao?”

“Ừ”
, Minh Thiếu Diễm cởϊ áσ khoác, trông hắn vẫn giống ngày thường như đúc, “Không còn sớm nữa, mau ngủ đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận