Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu lấy đồ trong hòm ra, đặt ở trên giường. Bốn bộ quần áo, hai tím hai đỏ, áo khoác lụa mỏng, làn váy tinh xảo thêu đủ loại hoa bướm.
“Đẹp không? Mẫu thân ta tự tay làm đấy!”
Hai mắt nàng sáng ngời, giọng nói vui vẻ.
Thẩm Giai gật đầu đáp: “Đẹp!”
Màu đỏ là màu nguyên chủ thích, nhưng khi Đỗ Yểu Yểu nhận được quà từ mẫu thân vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Nàng nghĩ tới Thẩm Giai cũng không có mẫu thân, cân nhắc nói: “Lần tới ta nói mẫu thân làm ít hai bộ, đổi thành y phục cho chàng.”
“Được.” Thẩm Giai cười, nhận trước: “Cảm ơn nhạc mẫu.”
“Mẫu thân ta rất tốt nha.” Đỗ Yểu Yểu nghĩ một chút, tháng giêng Thúy Nương nói làm mấy bộ quần áo, nhưng lâu như vậy rồi vẫn chưa gửi đến. Nàng cầm phù văn được làm thành túi thơm trong tay, nói với Thẩm Giai: “Mẫu thân ta cầu… con cho chúng ta.”
Thẩm Giai không tin quỷ thần, nhưng túi thơm này lại lớn diện cho ý nguyện trong lòng của trưởng bối. Hắn tạ ơn nói: “Nhạc mẫu có tâm rồi.”
Đỗ Yểu Yểu vuốt ve Phạn văn được thêu trên túi thơm, cảm khái nói: “Mẫu thân ta đến miếu Quan Âm thỉnh sư phụ khai quang. Bà ở trong miếu bảy bảy bốn mươi chín ngày, mỗi ngày đều quỳ trước tượng Quan Âm mấy canh giờ mới có thể cầu được tấm phù nho nhỏ này tặng cho chúng ta.”
Khi Đỗ Yểu Yểu còn ở Thanh Châu, phu thê hai người luôn muộn phiền vì chuyện con nối dõi. Lúc ấy Thúy Nương còn nói: “Nương nhất định sẽ nghĩ biện pháp cho con.”
Nàng nghĩ đó chỉ là những lời an ủi của Thúy Nương mà thôi. Nhưng hoàn toàn không ngờ người mẫu thân cổ lớn này lại đi vào chùa ăn chay niệm phật, quỳ mấy tháng để cầu tự cho nữ nhi.
Nói hành động đó ngốc thì cũng đúng. Đứa nhỏ là thành quả của nam nữ âm dương kết hợp, không phải chuyện cứ cầu Bồ Tát là có thể cầu được. Thương cho một tấm lòng thương nữ* của Thúy Nương.
*Thương nữ: ý chỉ yêu thương nữ nhi.
Cầu Bồ Tát còn không bằng cầu Thẩm Giai, hắn từng lãnh huyết vô tình, hạ thủ lưu tình.
Tình trạng hiện nay của thân thể này như thế nào Đỗ Yểu Yểu không rõ, chỉ biết hắn từng nói không có vấn đề gì.
Nàng muốn ra bên ngoài mời lớn phu nhưng lại sợ Thẩm Giai tức giận, nói nàng không tin hắn. Mà nàng cũng sợ lớn phu khám ra gì đó, bẩm báo chi tiết, Thẩm Giai nhất thời xấu hổ giết người diệt khẩu.
Làm thế nào cũng không được, chỉ có thể nhờ hắn mời thái y, thường xuyên bắt mạch.
Đỗ Yểu Yểu suy nghĩ: Không sinh được là tốt nhất. Nàng không muốn chịu khổ, cũng tạm thời không muốn có vướng bận nào dính líu với Thẩm Giai.
Quãng đời còn lại còn dài, tâm tư nam nhân như nào vẫn nên để thời gian chứng minh là tốt nhất.
“Thật xin lỗi.” Đột nhiên Thẩm Giai lên tiếng.
Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc. Dường như hắn say thật, lời này là xin lỗi chuyện cho nguyên chủ uống thuốc tránh thai sao?
Âm thầm thừa nhận nha!
Nàng tỏ vẻ không biết gì: “Không liên quan tới chàng, là do bụng ta không tốt.”
Thẩm Giai mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại cố nén lại, sửa miệng: “Ta đi tắm rửa.” Giống như trốn tránh đi vào tịnh phòng.
Đỗ Yểu Yểu nghỉ ngơi trước.
Ngủ tới nửa đêm, Thẩm Giai mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ, Tống Hành Giai nắm tay Tống Lân, Tông Lân đi tới cửa nhìn thấy Đỗ Yểu Yểu lập tức lao vào lòng nàng, ngọt ngào gọi: “Mẫu thân.”
Cùng lúc đó có một tiểu cô nương bước ra từ trong phòng học, tướng mạo có ba phần giống Tống Hành Giai, bảy phần giống Đỗ Yểu Yểu, thanh âm non nớt gọi: “Phụ thân, mẫu thân, ca ca.”
Tống Hành Giai ôn nhu bước tới ôm lấy Đỗ Yểu Yểu, nắm tay nữ nhi, bước vào phòng.
Hắn đứng ở phía sau hai người hô to: “Yểu Yểu, Yểu Yểu…”
Đỗ Yểu Yểu giống như không nghe thấy vậy, không hề quay đầu lại.
Hình ảnh thay đổi, bọn nhỏ đã ngủ. Tống Hành Giai cởi bỏ xiêm y của Đỗ Yểu Yểu, vuốt ve làn da mềm mại trắng nõn của nàng, miệng ngậm đầu vú no đủ, đè trên người nàng mạnh mẽ ra vào.
“Đó là của ta, của ta!” Hắn phẫn nộ kêu to, bị ngăn lại ở ngoài trướng, trơ mắt nhìn hai người giao hoan.
Đỗ Yểu Yểu nức nở đạt cao trào, hắn phun ra một ngụm máu, hèn mọn cầu xin: “Yểu Yểu… Yểu Yểu…”
Thẩm Giai gọi tên Đỗ Yểu Yểu trong mộng rồi giật mình tỉnh giấc, khóe mắt ẩm ướt, lệ rơi ướt tóc mai.
“Sao vậy?” Đỗ Yểu Yểu bị hắn làm tỉnh.
Thẩm Giai không nói câu nào, ôm chặt nàng vào lòng.
“Mơ thấy ác mộng sao?” Đỗ Yểu Yểu nhìn sắc trời bên ngoài, vỗ nhẹ lưng hắn: “Bây giờ vẫn chưa đến lúc vào triều, chúng ta ngủ tiếp đi.”
Thẩm Giai bình ổn cảm xúc, Đỗ Yểu Yểu đang mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi thì nghe thấy hắn hỏi: “Yểu Yểu, nếu ta giết Tống Hành Giai thì nàng sẽ làm gì?”
Bên tai truyền đến câu hỏi của Thẩm Giai, Đỗ Yểu Yêu đang đi vào giấc ngủ mơ màng mở mắt, thấy gương mặt bình tĩnh lại thâm trầm của Thẩm Giai nhìn chằm chằm nàng.
Đỗ Yểu Yểu lập tức thanh tỉnh, nghi ngờ hỏi: “Đang êm đẹp sao lại muốn giết hắn?”
Sợ hắn ta cướp nàng đi. Thẩm Giai nói thầm trong lòng, nhưng ngoài miệng lại nói: “Hắn không chết, lòng ta không được thoải mái.”
“A.” Đỗ Yểu Yểu tức giận hắn lật lọng, lập tức lãnh đạm đáp: “Vậy chàng giết luôn cả ta là được rồi.”
“Hắn chết, nàng chọn đi theo hắn sao?” Thẩm Giai không hờn giận nhíu mày.
“Đúng vậy, không phải ở trong mắt chàng ta sẽ làm như vậy sao?” Đỗ Yểu Yểu cắn răng, oán hận đạp hắn một cái: “Suốt ngày nghi thần nghi quỷ. Thẩm Giai, chàng cứ như vậy thì chỉ đẩy ta càng ngày càng xa thôi.”
Ngày nghĩ đêm mơ. Tuy nhìn Thẩm Giai như không thèm để ý đến lời nói của Sở Đắc nhưng thật ra từng câu từng chữ của hắn ta đều khắc trong đáy lòng hắn.
“Ta chỉ muốn hỏi một chút.” Thẩm Giai áp chế ý muốn giết người.
Với thái độ này của Đỗ Yểu Yểu, nếu như Tống Hành Giai thật sự có chuyện gì thì nàng chắc chắn sẽ trở mặt với hắn.
“Chàng có thể nghĩ muốn nhưng tuyệt đối không thể làm.” Đỗ Yểu Yểu cảnh cáo: “Một khi chàng làm, hai chúng ta chắc chắn cũng xong luôn. Cả đời ta sẽ không tha thứ cho chàng!”
Nàng bổ sung: “Chàng uy hiếp ép buộc ta thì cũng chỉ nhận được một cái xác không hồn ma thôi. Ta sẽ không trao cho chàng một thứ gì hết!”
Gương mặt nàng nghiêm túc, giọng điệu nghiêm nghị. Thẩm Giai biết nàng thật sự có thể vì Tống Hành Giai mà đoạn tuyệt mới bản thân. Không có khả năng làm lành nào.
Hắn cúi đầu nói: “Yểu Yểu, ta sẽ không.”
Đỗ Yểu Yểu gãi lòng bàn tay hắn: “Ta từng nói muốn sống thật tốt với chàng, đây là lời thật lòng của ta.”
Với Đỗ Yểu Yểu mà nói, Tống Hành Giai là ân nhân, là mối tình đầu, là bạn đồng hành ở thế giới khác, là bàn tay đã đỡ nàng đứng lên khi thương tâm bất lực nhất.
Cũng là ánh sáng trong màn đêm, vĩnh viễn là niềm an ủi mà nàng giấu kín trong lòng.
Vì hoàn cảnh thân phận của mình mà Đỗ Yểu Yểu khi còn ở hiện đại cũng không ôm nhiều mong chờ rằng bản thân sẽ có kết quả với Tống Hành Giai. Hiện tại đi vào trong sách, hắn đã cưới thê, tuy rằng nàng có mất mát nhưng chân thành chúc phúc cho bọn họ chiếm nhiều hơn.
Người tốt sẽ có kết tốt.
Mà Thẩm Giai lại tức giận vì nàng, muốn giết chết Tống Hành Giai. Hắn cúi đầu, nàng cảm thấy có thể dỗ dành một chút!

Bình luận (0)

Để lại bình luận