Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bầu không khí trở nên căng thẳng, người đàn ông đối diện Ngôn Trăn không cam lòng cũng chỉ có thể đánh cược theo anh, trên mặt bàn bày đầy thẻ cược, ván bài vốn chỉ để giải trí, trong nháy mắt biến thành cuộc chiến vận mệnh đánh cược tất cả.
Ngôn Trăn có chút khẩn trương, nửa tin nửa ngờ nhỏ giọng hỏi Trần Hoài Tự: ” Anh rất nắm chắc? ”
Anh nghiêm trang trả lời: ” Không có. ”
” Vậy bộ dạng tự tin như vậy làm gì? “
” Không tự tin, họ có dám đánh cược với tôi không? ”
Ngôn Trăn cảm thấy người đàn ông này chơi đòn tâm lý thật sự đáng sợ, nhịn không được tiếp tục hỏi: ” Nhưng chính anh cũng không nắm chắc, lỡ như thua, thật sự cái gì cũng không còn. ”
Anh không chút hoang mang: ” Thua thì thua, dù sao cũng không phải là tiền của tôi. ”
Ngôn Trăn: ?
Cô hổn hển ở dưới bàn hung hăng bóp đùi anh, đè thấp giọng mắng anh: ” Sao anh có thể vô sỉ như vậy? “
Thì ra đây mới là mục đích thật sự của anh, dù sao cũng là cô bỏ tiền, nếu thắng anh thu hoạch tiếng hoan hô, còn thua cô gánh chịu tất cả tổn thất vật chất.
Ngôn Trăn hận không thể đem người quấy rối này đuổi đi.
” Có muốn cá cược một chút không? ” Trần Hoài Tự không nhanh không chậm ngoắc ngón tay cô đặt dưới bàn, thoạt nhìn vô cùng thành thạo,” Nếu tôi thắng thì làm sao bây giờ? “
Ngôn Trăn rút tay về không cho anh chạm vào, không tin anh sẽ thắng: ” Vậy nếu anh thua thì làm sao? ”
Ngón tay vòng trên lưng siết chặt, anh cười cực nhẹ: ” Tôi thua, mặc em xử trí. Nếu tôi thắng – ”
Anh cố ý dừng lại.
” Tối nay em ngoan ngoãn cùng tôi về nhà, mặc tôi xử lý, thế nào? ”
Về nhà anh à.
Nhắc tới chữ này, Ngôn Trăn trong nháy mắt nhớ tới buổi sáng hôm đó, hai người ở trong chăn làm chuyện da^ʍ mỹ kia.
Cô nắm chặt đầu ngón tay, bất giác hai má nóng lên, cắn răng nói: ” Anh thua là mất mặt, tôi lại không quan tâm chút tiền ấy, tôi không thèm đánh cược với anh. ”
Trần Hoài Tự dường như cũng không ngoài ý muốn cô sẽ từ chối, chậm rãi mở miệng, giọng nói vô cùng chắc chắn.
” Ngôn Trăn, em sợ rồi. ”
Ván bài đã bắt đầu, ánh mắt anh dừng ở trên bàn, chuyên chú trầm tĩnh, hiển nhiên tâm trí đã tập trung vào canh bạc này, nhưng vẫn giành ra một chút lực chú ý, cười nhẹ cho cô một kích trí mạng:
” Chỉ là, rốt cuộc là em sợ thua tôi, hay là sợ hậu quả phải chịu sau khi thua? ”
Ngôn Trăn bị anh chọc trúng tâm tư, vẻ mặt không nhịn được, cắn môi, hung hăng giẫm anh một cước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận