Chương 830

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 830

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 290.3 Đảo nhỏ
Editor : Long Đế Novel
Hắn không nói lời nào, cũng không rời đi, giống như thật sự chỉ là vì muốn xem làm bánh ngọt như thế nào.
Nhưng mà, cái này có cái gì đáng xem?
Nhưng cô thật tình không biết, Chu Dần Khôn lại cảm thấy cực kỳ thú vị.
Con thỏ con này dường như có thể làm rấttốt mọi việc, từ xây nhà cho đến làm bánh ngọt, mỗi một bước thong thả, kiên định và gọn gàng.
Quan trọng hơn là, giờ phút này, cái bánh ngọt này là làm cho hắn.
Hơn nữa, chỉ làm cho hắn.
Hạ Hạ cảm giác toàn thân đang bị người nọ nhìn chằm chằm.
Cô không thể không đặt hộp xuống, quay người sang một bên “Bánh ngọt còn phải nướng thêm một lát, chú có muốn… Làm gì khác không?”
Cô chủ động bắt chuyện, Chu Dần Khôn rấthứng thú “Ví dụ như?”
Hạ Hạ không nghĩ tới hắn còn muốn hỏi ngược lại cô, the0 bản năng nói “Có thể xem ti vi, xem tạp chí, hoặc là tập thể dục, cũng có thể tắm rửa nghỉ ngơi.”
Tắm rửa.
Người đàn ông nhướng mày, “Được.”
Hắn đồng ý sảng khoái, Hạ Hạ nhìn the0 bóng lưng hắn lên tầng hai, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác toàn bộ tầng một rộng rãi, thoải mái.
Cô đang định đổ kem tươi vào máy trộn và đánh bông, bỗng nhiên lại dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía sô pha.
Trên ghế sô pha, có một chiếc đïện thoại vệ tinh mà người đàn ông tiện tay ném sang một bên.
Hạ Hạ ngẩng đầu, nhìn về phía tầng hai.
Chắc là hắn… Đi tắm rồi.
Cô nhìn bốn phía xung quanh, tɾong biệt thự không có thiết bị liên lạc nào khác.
Hạ Hạ đi tới, lần nữa liếc nhìn tầng hai, hắn vẫn chưa đi ra.
Cô cúi xuống cầm đïện thoại lên, nhập một dãy số mà bác sĩ Brown đã viết cho cô tɾong phòng khám ban ngày.
Sau khi nhập vào, ngón tay cô đặt trên nút bấm, có chút do dự.
Do dự vài giây, Hạ Hạ nhanh chóng xóa sach số đïện thoại đã nhập vào, đặt đïện thoại về chỗ cũ.
Chu Dần Khôn tắm rửa xong, lấy khăn lông lau tóc, để trần nửa người trên từ trên lầu đi xuống.
Hạ Hạ vừa mới cắt bánh ngọt đã nướng xong thành từng miếng rồi để nguội, bắt đầu phết kem tươi lên.
Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy bộ ngực trần của người đàn ông, cô sửng sốt, nhanh chóng cúi đầu, làm như chưa hề nhìn thấy gì cả.
Động tác nhỏ này của cô bị Chu Dần Khôn bắt được rõ ràng, hắn cũng không chọc thủng, tùy tiện ngồi xuống ghế sô pha, “Còn bao lâu nữa?”
“Mười phút là xong.” Bên phía bàn đảo ßếp truyền đến tiếng đáp lại.
Trên thực tế, Hạ Hạ phải mất hai mươi phút mới xong.
Điều hiếm thấy là người ngồi trên ghế sô pha không hề thúc giục cô, mãi đến khi hai tay cô cầm bánh ngọt đi tới đặt lên bàn trà, hắn mới lười biếng mở miệng “Sao không có nến?”
Hạ Hạ nhìn về phía hắn, ánh mắt đóa giống như đang hỏi Chú còn muốn thổi nến?
“Làm gì.” Hắn dõng dạc, “Em ăn sinh nhật không cắm nến sao?”
Một câu nói nhẹ nhàng, cô lại có thêm một việc.
Hạ Hạ không tìm thấy cây nến nào tɾong phòng khách, lại một lần nữa quay lại phòng ßếp, cuối cùng tìm được tɾong ngăn kéo.
Cô mang nó cùng với chiếc bật lửa.
Ngọn nến nhỏ được thắp lên, cuối cùng cũng có hình dáng của bánh sinh nhật.
Hạ Hạ h0àn thành nhiệm vụ, đang định yên tĩnh lui sang một bên thì bị người đàn ông nắm chặt tay “Đi đâụ”
Chu Dần Khôn kéo người nọ đến bên cạnh mình, “Ước đi.”
Hạ Hạ kinh ngạc “Tôi?”
“Bánh ngọt tặng tôi, cơ hội ước nguyện tặng em. Tôi cũng chẳng có gì để ước.” Hắn dựa lưng vào ghế sô pha, “Cái gì tôi cũng có.”
Hạ Hạ nhìn ánh nến kia, không nói gì.
Cô cũng chẳng có gì để ước nguyện, vì cô không có gì cả, cũng không muốn gì cả.
“Chưa nghĩ ra được?” Người đàn ông thấy cô trầm mặc hồi lâu, còn đưa ra một ví dụ “Hòn đảo này thế nào, em muốn mấy cái?”
Hạ Hạ cũng không muốn đồ hắn tặng, nhưng nếu nhất định phải nói một điều, như vậy… Cô nói “Tôi muốn trở về vào ngày mai, tôi phải để mắt đến thị trấn nhỏ từ đầu đến cuối.”
Chu Dần Khôn nghe thấy hai chữ trấn nhỏ là phiền.
“Chu Hạ Hạ, em tới nghỉ dưỡng hay đi làm? Xây dựng một tháng cũng đủ rồi, tháng này đừng nghĩ đi đâu cả, cứ ở lại trên đảo.”
Hạ Hạ hốt hoảng tɾong lòng, điều này tuyệt đối không thể.
Cô vẫn còn việc phải làm.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận