Chương 831

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 831

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh muốn chứng minh Liên Chức yêu anh, cá cược một lần sống chết cũng không sao cả.
Nhưng vừa rồi khi cô đẩy cửa phòng ra, tɾong giây phút kia ánh mắt cô còn chưa kịp mất đi vẻ yếu ớt, cực lực che dấu, như dấu nhẹm ở dưới lớp băng mỏng.
Anh tốn nhiều công sức muốn phá rối như vậy, mặc kệ tất cả dùng cách thức cực đoan nhất.
Nhưng cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới những hành động này có thể tổn thương đến cô hay không.
Hoa hồng nếu như bị nhổ gai, đó mới là người người có thể giẫm đạp.
Đau lòng bất thình lình làm cho trái tim Trầm Kỳ Dương căng thẳng.
Ông cụ cười anh không hiểu tình yêụ
Anh khịt mũi coi thường.
Thì ra anh thật sự không hiểu, chỉ biết cướp đoạt và cưỡng đoạt.
Đúng vậy, hối hận.
Anh tự giễu thì thầm, Liên Chức không có đáp lời, rõ ràng hẳn là cô nên cảm thấy thoải mái, có lẽ đây là cơ hội tốt để hai người xoá bỏ hiềm khích lúc trước. Nhưng tɾong nháy mắt dừng lại và trì trệ khiến cho cô không có cách nào mở miệng cười.
Cô còn chưa nói chuyện, Trầm Kỳ Dương đã vuốt ve khóe mắt ướt át của cô, “Hối hận vì mình thật con mẹ nó thấp kém, dùng cách này để ép buộc chị.”
Tưởng rằng có thể xử lý tốt tất cả hậu quả, nhưng vẫn để lại cho cô một đống cục diện rối rắm. Biết rõ cô ma͙nh miệng mềm lòng, không thí¢h anh như vậy thì có thể thế nào, dù sao còn có thời gian cả đời, nhà lầu bên bờ nước thì được trăng chiếu sáng trước, dù sao anh cũng có ưu thế hơn so với người khác…
“Nếu như tôi nói hiện tại làm lại có muộn hay không, đổi thành cách chị thí¢h, cách chị có thể chấp nhận, đừng trốn tránh tôi như gặp lớn dịch là được.”
Không biết như thế nào, Liên Chức nín khóc mỉm cười.
“Tôi có người tɾong lòng.”
“… Tôi biết.”
“Tôi không có cách nào buông tay anh ấy.”
Trầm Kỳ Dương mím chặt môi “… Tôi cũng biết.”
“Tôi…”
“Còn dám nói một câu về anh ta trước mặt tôi thử xem.”
Anh nói, “Không có đẹp trai như tôi, không có trẻ tuổi như tôi, cũng không có tiền như tôi, không chừng thể lực cũng không tốt bằng tôi, tên g͙ià đó có gì có thể khoe khoang?”
Ánh mắt đen nhánh của anh vô cùng bất thiện, nghe cô nói vài câu về người đàn ông khác lập tức nhịn không được.
Liên Chức quả thực dở khóc dở cười.
Cô cảm thấy anh thật sự rấtngây thơ, lúc này còn muốn so sánh.
Nhưng trên tay đã từng dính đầy máu tươi tỏ rõ cô thiếu chút nữa đã h0àn toàn âm dương cách biệt với người này, loại cảm giác mất trọng lượng này cũng giống với hình ảnh khi Lục Dã lưng đe0 ba lô dần rời xa cô khi ở Dung Thành.
Cho nên về sau thi thoảng nhớ tới cô sẽ cảm thấy thật đáng tiếc, duyên phận vốn ngắn ngủi như vậy, vì sao lúc ấy chỉ lo đạt được mục đích mà không thể đối xử tốt với bọn họ một chút.
Thích mới có thể cảm thấy mắc nợ, loại tình cảm này sau khi gặp lại Lục Dã Liên Chức dần dần hiểu rõ, hôm nay lại bởi vì Trầm Kỳ Dương mà bị gợi lên.
Cô có nghĩ tới, nếu như không có bất ngờ gặp xui xẻo thì cả đời này sẽ trải qua thuận lợi như thế nào.
Cô nhất định sẽ chọn lựa một người có gia thế vừa đủ ưu việt vừa đủ yêu cô tiến vào lễ đường hôn nhân ở lúc sự nghiệp phát triển không ngừng, sau đó hưởng thụ sự sùng bái đến từ tất cả mọi người.
Gặp phải Trầm Hi khiến cho quỹ tích nhân sinh của cô đột ngột thay đổi, xuống dốc không phanh.
Cô chìm sâu ở tɾong vũng bùn, học những thủ đoạn trước kia chướng mắt, lăn lộn ở giữa mấy người đàn ông cướp lấy tài nguyên của bọn họ, nhưng cô ͼhân chính vẫn truyền thống như cũ, cũng không muốn trở thành bông hoa kỳ lạ tɾong thế tục, cả đời lén lút dây dưa với mấy người đàn ông.
Cô từng giãy dụa, vì tương lai rõ ràng hơn mà giãy dụa, nhưng người này nhiều lần kéo cô trở về.
Thích hai người thì sao?
Hình như thừa nhận cũng không có gì ghê gớm.
Ánh mắt Liên Chức cay cay, như cố gắng nhịn xuống nước mắt, cô nói.
“Này này này, anh vừa nói ai xấu hơn anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận