Chương 837

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 837

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảm xúc tɾong lòng chỉ khiến cô càng cảm thấy mình có lỗi với Lục Dã, cô muốn thẳng thắn nói chuyện với anh.
Nhưng tất cả dũng khí lấy hết ra đã bị anh ngăn lại, giống như cái bình sắp bị giẫm nát, đúng thời điểm khi nắp bình nhúc nhích đột nhiên nhụt chí.
Liên Chức nghẹn lại, Lục Dã lại cắn chặt răng, kéo cô lại.
“Vậy em nói cho anh biết em muốn nói cái gì, em coi anh là gì?”
Sức lực người đàn ông nắm lấy cánh tay cô rấtchặt, giống như đang đè nén điều gì đó.
Nếu như anh có thể học được dáng vẻ kia của Tống Diệc Châu, mấy câu giả ngu giả dại chặn lại, chính Liên Chức cũng không tiện mở miệng.
Không phải anh sẽ không, nhưng sự ngột ngạt tɾong lồng ngực khiến anh không muốn.
Sự dịu dàng tɾong mắt anh bất tri bất giác đóng băng, hai người giằng co nhìn nhaụ
Chỉ thấy cô túm lấy áo thun trước ngực anh, đầu tự nhiên dán lên, cô ngửa đầu nhìn anh, tɾong mắt chứa ánh lửa.
“Đương nhiên là bạn trai, người em muốn ở cùng cả đời.”
Lục Dã sắp bị cô chọc cho tức cười, lửa tɾong lồng ngực lại cọ cọ cháy dần lên trên.
Nhìn từ góc độ này khuôn mặt cô rấtnhỏ, lớn khái một bàn tay của anh cũng có thể bao lấy, ngay cả mao mạch của cô cũng có thể thấy rõ ràng khi ngửa cổ, phảng phất chỉ cần đặt tay lên là có thể bóp nát.
“Lại chơi chiêu này đúng không.” Anh nói, “Coi anh là bạn trai, nhưng cũng bởi vì người khác đối xử tốt với em mà vui vẻ, ngoại trừ Trầm Kỳ Dương còn có ai, Tống Diệc Châu sao?”
“Không, không, không…”
Sao đột nhiên lại nhắc tới Tống Diệc Châu, Liên Chức muốn phủ nhận.
Nhưng anh còn đang thăm dò, làm đàn ông đều phải có tâm tư Lục Dã hiểu được. Nếu như Trầm Kỳ Dương có thể chiếm được một vị trí tɾong quan hệ của bọn họ, Tống Diệc Châu sẽ nghĩ hết biện pháp chen ͼhân vào.
“Còn nhớ Phùng mập, Cao gia…”
Tên mấy người mà Lục Dã đọc đều là bạn học cấp ba của bọn họ, nhưng Lục Dã nhìn vẻ mặt của cô đã sớm quên sach.
Anh khen cô lúc học trung học chính là một quỷ nhỏ ranh xa, không ngừng điều chỉnh đối tượng tre0 phiếu cơm, không cho hôn không cho ôm, ngay cả tay cũng không cho nắm, mấy nam sinh chỉ cần the0 cô mấy tháng lập tức bỏ chạy.
Sau đó cô lập tức đơn giản tre0 đồng thời mấy cái, có cạnh tranh mới có ý thức nguy hiểm, số lượng phiếu cơm cứ thế một năm không đổi.
Nam sinh bên cạnh nói như thế nào.
“Hoa khôi trường chúng ta không chỉ học giỏi, khống chế một nửa còn lại cũng rấtcó thủ đoạn, sau này chồng cô ấy sẽ ghen tuông.”
Khi đó Lục Dã chỉ cười không đáp, bởi vì còn chưa rung động.
Hiện giờ tim lại bị đâm thành từng lỗ nhỏ.
Liên Chức hiển nhiên cũng nhớ ra.
Khuôn mặt của cô lại bị Lục Dã nắm chặt, anh cắn răng nói “Cô nhóc vô tâm hay do dự, dám dùng chiêu này lên người anh?”
“Không có ” Liên Chức nóng lòng phủ nhận.
Cô nào dám, anh là cảnh sát sẽ bắt người the0 pháp luật đó.
Lục Dã “Vậy em nói với anh những chuyện này là muốn làm gì, Liên Chức, em tự hỏi mình nói với anh những chuyện này là muốn làm gì.”
Liên Chức nói không nên lời.
Lục Dã thấy rõ ràng những suy nghĩ nhỏ nhặt của cô, anh giữ chặt gáy cô đến trước mặt, cắn răng nói.
“Em cảm thấy sau khi em thẳng thắn thành thật với anh là có thể yên tâm thoải mái đi chăm sóc Trầm Kỳ Dương có phải không, tiếp nhận cậu ta đối xử tốt với em, cũng không cần chịu đựng áy náy khi đối mặt với anh?”
Nói xong anh đã nghiến răng nghiến lợi, lực đạo nắm cánh tay cô như hận không thể bóp nát cô.
“Em không có ”
Liên Chức giải thí¢h, “Vậy là anh muốn em gạt anh sao?Biết rõ anh có thể đoán được, tâm lý không thoải mái, sau đó ở trước mặt anh làm bộ làm tịch.”
Hốc mắt cô cũng đỏ ửng, “Là anh nói giữa chúng ta phải h0àn toàn thẳng thắn thành thật, không thể có bí mật, tất cả mọi chuyện em đều có thể nói với anh, em nói những chuyện này không muốn làm gì với ai, cậu ấy là em trai em thì em có thể làm gì với cậu ấy, em chỉ muốn nói cho anh biết mà thôi “

Bình luận (0)

Để lại bình luận