Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi đó Dịch Nhữ không còn sức leo lên giường nữa mà là chuyển từ tư thế ngồi ở mép giường thành nằm nghiêng. Hạ Cảnh Chiêu tự tay đút thức ăn cho cô, nhưng trong lúc này không hề có đụng chạm gì, Dịch Nhữ nằm dưới đất được anh rót nước và mớm thức ăn.

Hạ Cảnh Chiêu cũng chẳng nói gì dư thừa, chỉ hỏi cô hai chuyện kèm theo một lời cảnh cáo.

“A Nhữ sợ hãi điều gì?”

“Em khát vọng cái gì?”

“Nếu A Nhữ chết rồi, chắc em cũng biết rõ hậu quả nhỉ?”

Sau lần đó, Hạ Cảnh Chiêu không thường xuyên tới đây như trước. Lần nào Dịch Nhữ thấy đói, cửa sẽ mở ra rồi đóng lại thật nhanh.

Sẽ có một món ăn được đặt lên chén đĩa ở cạnh cửa, có lúc là sandwich, có lúc là bánh quy, bánh bao, bánh ngọt, có đôi khi lại là hoa quả, sữa.

Dịch Nhữ có thể cầm thức ăn cứng rồi giải quyết tại chỗ, nhưng cô tuyệt đối không thể uống sữa, sữa được đưa tới rồi đưa đi như cũ.

Hôm nay Hạ Cảnh Chiêu tới.

Trong giọng nói quen thuộc rõ ràng chứa cảm giác lâu ngày không gặp, “Em đã cân nhắc về vấn đề mà anh nói chưa?”

Dịch Nhữ mím môi, Hạ Cảnh Chiêu không nói gì, anh nắm ngón tay cô lên rồi đeo nhẫn. Anh ôm cô, làm tình, hôn, tắm rửa, sau đó tháo nhẫn ném xuống đất, đóng cửa rồi bỏ đi.

Trong những lần trước, ngay cả khi đang â ái mặn nồng, Hạ Cảnh Chiêu cũng không nói gì, anh âu yếm, ôm ấp Dịch Nhữ một cách dịu dàng không tả được. Dương vật cắm vào huyệt thịt ướt át, dù Dịch Nhữ có bằng lòng hay không, cuối cùng cô vẫn luôn bị chịch tới mức rên rỉ cao trào.

Lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng kêu rên kìm nén giữa bầu không khí im ắng quái dị.

Đến lần thứ năm, Hạ Cảnh Chiêu nhẹ nhàng liếm Dịch Nhữ, bỗng nhiên da đầu của Dịch Nhữ tê rần, cô hớ tới những con thú hoang đã cắn lên tứ chi mình trong trường đấu thú hôm đó.

Rất im ắng, thần kinh cô căng thẳng, chăm chú lắng nghe xem hơi thở bên tai có phải là của người không, cho đến khi nghe thấy tiếng thở hổn hển, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô lại cố sức cảm nhận hình dạng của cái thứ đang cắm vào huyệt thịt của mình như kẻ điên dại, xác nhận đó là thứ quen thuộc, thân thể cứng đờ mới nhũn ra. Nhưng tiếp theo, đầu lưỡi liếm láp dịu dàng lại biến thành nhe răng gặm cắn, Dịch Nhữ như bị kéo về trường đấu thú trong nháy mắt, kinh hoàng hỏi:

“Hạ Cảnh Chiêu… là anh sao?”

Giọng cô run rẩy.

Hạ Cảnh Chiêu vẫn vẫn im lặng, anh nằm trên người Dịch Nhữ, vùi sâu vào trong, đến khi anh bắn vào huyệt và ngực của Dịch Nhữ, anh mới chầm chậm nói:

“Bài học đầu tiên của chúng ta là trả lời câu hỏi của anh và đừng nói dối anh.”

Cửa đóng lại.

Cửa mở ra.

Khoảng thời gian giữa hai trạng thái đó khá lâu.

Có lẽ cũng không lâu lắm nhưng với Dịch Nhữ là thế, tâm tính của cô thay đổi.

Khi tiếng cửa mở vang lên, Dịch Nhữ đang chán nản ngồi trên thảm liên tục đếm số mắt xích trên sợi xích, có lẽ là sự im lặng và bóng tối dễ khiến người ta nổi điên, Dịch Nhữ cảm thấy tư duy của mình hơi trì trệ.

Hạ Cảnh Chiêu ôm lấy cô từ phía sau, anh đeo nhẫn rồi bình tĩnh lặp lại, “Em sợ cái gì? Em cần cái gì?”

Lần nào Hạ Cảnh Chiêu cũng hỏi câu này. Tất cả cảm giác của Dịch Nhữ đều tập trung vào nhiệt độ nóng rực sau lưng cô, đã lâu rồi Hạ Cảnh Chiêu không ôm cô. Cô mở to mắt ngơ ngác, vẫn không nói gì.

Dương vật cắm vào huyệt thịt của Dịch Nhữ, thời gian làm tình của Hạ Cảnh Chiêu dần dần ngắn đi, nhưng cũng có thể là không phải, là do Dịch Nhữ nhớ sai. Nhưng cô sẽ không bao giờ hỏ.

Cô thừa nhận tất cả những gì Hạ Cảnh Chiêu làm với mình với thái độ tiêu cực, ít nhất là trước mắt chỉ có hai điều thay đổi. Một là Hạ Cảnh Chiêu ít khi chủ động nói chuyện với cô, hai là Hạ Cảnh Chiêu không hề đụng vào người cô như trước, ngay cả thời gian làm tình còn ngắn đi, đa số đều dùng tư thế từ phía sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận