Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


A – -!

” Nhậm Sơ Tuyết hét lên một tiếng, nắm chặt cánh tay Cố Ngưng.

Cố Ngưng cũng giật nảy mình, nhìn kỹ một chút, dịu dàng an ủi cô, ”
Là giả, đừng sợ.

” Sau khi thoát khỏi bàn tay xương khô, mỗi bước Nhậm Sơ Tuyết đi càng thêm cẩn thận, sợ lại mở ra cơ quan gì đó. Đôi tình nhân nhỏ ở phía trước và nam sinh đeo kính kia cũng bất hạnh đạp trúng cơ quan nhiều lần, từ trong bàn đột nhiên lăn ra một con rối vải còn phát ra tiếng cười ”
Kiệt kiệt
“, trên trần nhà, chỗ bục giảng đột nhiên rớt xuống một con quỷ treo cổ mặc đồng phục giáo viên, còn có từng cơn gió thổi qua chỗ bọn họ…

Khiến cho đám người bị tra tấn đến mức khổ không thể tả. Đợi cho đến khi bọn họ ra khỏi phòng học, đi tới hành lang, Nhậm Sơ Tuyết vừa mới thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, người con gái trong các cặp tình nhân với biểu tình hoảng sợ tới cực điểm, gần như sụp đổ, run rẩy chỉ vào sau lưng cô, ”
Cô, phía sau cô…

” Nhậm Sơ Tuyết khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, gần như là cả người cứng ngắc xoay nửa người, trong nháy mắt cô muốn quay lại để nhìn, lúc này đôi mắt của cô đột nhiên bị người khác che lại.

Giọng nói của Cố Ngưng rất nhẹ, khẽ run.


Đừng nhìn.
” Ngay sau đó, tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế của người con gái trong cặp tình nhân vang vọng khắp hành lang.

Nhậm Sơ Tuyết không biết đã xảy ra chuyện gì, bị Cố Ngưng vừa ôm vừa đi lùi về phía sau, chợt nghe thấy bùm một tiếng, giống như có vật nặng rơi xuống, ngay sau đó là tiếng khóc, tiếng điên cuồng đập cửa thoát hiểm an toàn, thậm chí còn có tiếng nức nở của nam sinh, và với tiếng ”
Két
” chói tai, âm thanh giống như thứ gì đó chậm rãi kéo lê trên mặt đất và…

Cuối cùng, nhân viên công tác mở cửa an toàn cho các cô.

Rất bất ngờ, nhân viên công tác tới mở cửa là một cô gái, thoạt nhìn rất trẻ tuổi, tựa hồ còn nhỏ hơn cô một chút, nhưng ngoại hình vô cùng xinh đẹp, ôn nhuận như ngọc, từ đôi mắt đến đôi mày mơ hồ có hơi thở mờ mịt của sách vở và tri thức.

Chỉ là sắc mặt cực kỳ tái nhợt, môi không có chút màu máu nào, dáng đi như liễu yếu bị gió đánh ngã, vừa nhìn lập tức biết ngay cô ấy đang không ổn. Ánh đèn sáng lên, Cố Ngưng cuối cùng buông tay ra, vì vậy Nhậm Sơ Tuyết nhanh chóng mờ mịt nhìn hai nam sinh ôm đầu khóc rống trên mặt đất.


Vậy… cô gái kia thì sao?

” Cố Ngưng chỉ vào người ngồi phịch ở góc tường, âm trầm nói:”
Ngất rồi.

” Nhậm Sơ Tuyết:

” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trên mặt của nhân viên trẻ tuổi kia hiện ra vẻ áy náy, ”
Ngại quá, là do chúng tôi đã sơ suất.

” Nhậm Sơ Tuyết khom lưng, cùng Cố Ngưng nâng cô gái hôn mê dậy, bất đắc dĩ nói: ”
Đừng xin lỗi, đưa người đến bệnh viện trước đi.

” Nhân viên công tác gật gật đầu, tiến lên hỗ trợ.

Ba người cùng nhau đưa người con gái hôn mê di chuyển ra bên ngoài rộng rãi, còn chưa đợi đưa lên xe, người con gái đã nhanh chóng tỉnh, tuy rằng sau khi tỉnh lại thì có hoảng sợ rồi tự lẩm bẩm, nói không nên lời, không có câu gì liền mạch cả, nhưng tóm lại là đã tỉnh lại.

Lúc họ sắp rời đi, nhân viên công tác đột nhiên cười với họ, nói: ”
Cảm ơn, tôi cảm giác chúng ta còn có thể gặp lại.

” Nhậm Sơ Tuyết:

” Đừng gặp lại nữa, cô tuyệt đối không muốn đến trải nghiệm nơi có độ khó cao như thế này nữa đâu.

Nhân viên kia cũng không nói thêm gì nữa, khẽ gật đầu với họ, ”
Tôi còn có việc, thất lễ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận