Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Thời Thác mang cô đi ăn chuý gì ở công viên giải trí.

Công viên trò chơi buổi tối có biểu diễn pháo hoa, tuy rằng kém hơn Disney nhưng đặt ở nơi nhỏ như Ninh Xuyên cũng đủ hấp dẫn người.

Đào Đào ăn uống no xong ôm lấy tay anh đi hướng bánh xe quay chỗ kia.

Sắc trời trở nên tối dần, trên bầu trời hiện lên thưa thớt các ngôi sao đêm.

Cô gái nhỏ ngửa đầu, nói nhỏ thì thầm “A Thác, bọn họ nói người chết đi sẽ biến thành ngôi hả anh?”

Thời Thác ngẩng đầu theo nhìn bầu trời tối như mực, giơ tay xoa xoa đầu cô.

“Nếu là sự thật anh trai của em nhất định là ngôi sao đang ở trên trời nhìn em.”

Nói đến điều này, mũi Đào Đào đột nhiên có chút chua xót.

Qua một hồi lâu, cô nghiêng đầu hướng về phía anh, đôi mắt cong thành vòng cung “Em gái của A Thác khẳng định cũng là ngôi sao xinh đẹp kia.”

Thời Thác nhìn cô, lập tức ngây người.

Trái tim dường như được lấp đầy từng chút một. Nếu có khe hở nào thì nó cũng đã được vá lại.

Anh cúi đầu trán chạm trán của cô, giọng nói nhẹ nhàng “Em đã biết rồi hả?”

Đào Đào ôm lấy eo anh, nhẹ nhàng “Dạ”.

“A Thác à không sao cả, bọn họ chỉ đi đến nơi mà chúng ta không tìm thấy thôi, thật lâu thật lâu về sau chúng ta sẽ tìm được nơi đó và nhìn thấy bọn họ.”

Thời Thác đột nhiên không biết nên nói gì cho tốt.

Anh vẫn luôn nỗ lực cất giấu không muốn cô biết bởi vì anh cảm thấy trên người cô đã đem theo một mạng người, không muốn cô lo lắng có thêm gánh nặng nữa.

Kết quả không nghĩ tới cuối cùng cô cũng biết.

Trái tim đột nhiên có chút run, anh cảm giác khóe mắt đều đang run.

“A Thác, em sẽ ở bên anh như anh luôn bên cạnh em vậy đó. Lời ngày đó ở phòng thiết bị em cũng muốn nói với anh.”

Không sao cả, vũ khí cô cũng có thể cầm, tội lỗi cô cũng có thể gánh.

Cô cũng có thể sống cho em gái của anh.

Mặc dù không có em gái nhưng anh đã có bạn gái, cô cũng sẽ đem toàn bộ tình yêu dành cho anh.

———————————–

Lúc này hai người xếp hàng đi vào vòng đu quay.

Cửa khoang đóng lại, màn đêm của thành phố Ninh Xuyên giờ đây như một bức tranh hiện ra trước mắt hai người.

Đào Đào đứng nhìn phong cảnh bên ngoài cửa kính đến không chớp mắt.

Thời Thác cong môi đứng ở phía sau cô, hai tay anh đút vào túi áo lông cô đem người ôm chặt vào ngực.

Cằm anh đặt lên cổ cô cọ nhẹ.

“Đẹp không?”

Một hơi thở nóng truyền đến làm Đào Đào thấy có chút ngứa.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, “Đẹp ạ, trên trời có rất nhiều ngôi sao đang sáng.”

Anh “Ừ” nhẹ, hàng mi dài rũ xuống tạo thành cái bóng nhỏ dưới mắt trông có vẻ mệt mỏi.

Đào Đào vừa định hỏi có phải anh mệt rồi không thì bỗng thấy có cái gì đó đang chỉa vào mông mình.

Giống như…

Mặt cô nóng lên tiến đến gần mặt anh dụi dụi, “A Thác, anh có phải…”

Thời Thác rút hai tay ra khỏi túi áo lông, cởi áo khoác ôm eo cô, trong giọng nói mang theo một chút dục vọng “Đào Đào, vài ngày nữa là đến sinh nhật anh.”

Đào Đào: “?”

“Sao vậy anh?”

Anh ôm cô ngồi xuống ghế trực tiếp để cô nằm trong lòng mình.

“Em muốn tặng quà sinh nhật trước cho anh không?”

Cô gái trong ngực vừa định nghiêng đầu nói chuyện với anh thì cảm thấy có một bàn tay ấm áp khô ráo luồn vào vạt áo khoác mình.

Tối nay cô không mặc áo lót, bên trong chỉ có một cái áo len.

Bàn tay to ấm áp của Thời Thác thuận lợi di chuyển khắp nơi rồi dừng lại trên chiếc bụng của cô.

Cảm nhận được cơ thể cô gái trong lòng đang run, anh thấp giọng cười lên một tiếng.

“Bây giờ anh có thể ăn “trái đào” không?”

Đào Đào không biết nên trả lời anh như thế nào.

Giờ cô đang đưa lưng về phía anh không thấy được gương mặt của anh, tuy nhiên cô biết khi nói ra lời đó gương mặt anh chắc chắn sẽ trông như mấy tên cấm dục.

Trong lúc cô còn đang đơ người thì giữa hai chân đã ướt một mảng. Hiện tại chỉ cần bị anh chạm vào một chút là cô sẽ ướt ngay.

Chớp chớp đôi mắt, cô ngẩng đầu lên nhìn phía đối diện.

Vòng đu quay chậm rãi chuyển động, trong mỗi toa đều có đèn sáng, tuy có bàn ghế chặn lại nửa thân dưới nhưng nửa thân trên rất dễ bị mọi người nhìn thấy.

Cô không phải là kiểu người hay xấu hổ, thời điểm hai người ở trường nếu Thời Thác muốn thì cô sẽ cho anh, có đôi khi cô còn bị anh đè ở rẽ ngoặt hành lang hôn đến môi sưng tấy lên. Còn tại lúc này xung quanh có người cho nên cô có chút khẩn trương.

“A Thác, sẽ bị người khác nhìn thấy…”

Tay Thời Thác trượt xuống và di chuyển đến cúc quần jean cô, còn chưa đến một giây cúc quần đã được anh cởi ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận