Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

”Cảm ơn, Hổ Phách vẫn còn sở thích xem những trận đấu tennis sao?” Cô đã đổi lại cách xưng cậu thay vì Hạnh Thôn như ngày xưa, nhưng mà cậu vẫn không sửa được cách gọi coi là Hổ Phách.

”Kỳ thực là tôi không thích tennis, khi đó thường xuyên đi xem là vì ở trên sân bóng có cậu thôi.” Hổ Phách cười nhẹ nhàng, giống như là đang nhớ lại chuyện gì đó thú vị vậy.

”Hổ Phách…” Hạnh Thôn có chút sốy ruột vươn tay đặt lên tay của Hổ Phách, lại bị Hổ Phách chầm chậm rút ra.

”Rốt cuộc thì hẹn tôi ra đây là có chuyện gì?” Hổ Phách đặt tay xuống dưới bàn, làm như vậy thì những quá khứ trước đây cũng sẽ không cứ quấn lấy bản thân, vừa rồi bị Hạnh Thôn cầm tay mà không có lấy chút cảm giác gì. Nhưng mà, cũng không là hẳn là có cảm xúc, hẳn là vẫn còn hoài niệm xen lẫn một chút oán hận, Hổ Phách à, bây giờ là lúc cô cần phải có phản ứng đấy.

Hơi hơi cúi đầu, như là muốn chạy trốn khỏi ánh mắt chăm chú của Hạnh Thôn.

Có lẽ là phản ứng như vậy của Hổ Phách làm cho dũng khí của Hạnh Thôn trở nên đứt quãng, liền nói ra nguyên lai về việc chia tay với Hổ Phách đang ngẩn người, trầm mặc nghe Hạnh Thôn giải thích.

”Là như thế này, tôi muốn nói xin lỗi với Hổ Phách, Mĩ Toa Tử đã làm nhiều chuyện quá đáng như vậy với Hổ Phách, còn có tôi, khi đó không thèm nghe Hổ Phách giải thích, thật sự rất có lỗi.”

”Hoá ra là như vậy a.” Hổ Phách dài thở phào nhẹ nhõm, rối rắm trong lòng cô đã triệt để biến mất rồi. Đối với một đoạn tình cảm thời niên thiếu vô cũng hồn nhiên này, rốt cục cô cũng đã có thể vẫy tay từ biệt.

Ai cũng sai, ai cũng không có sai. Hạnh Thôn, Mĩ Toa Tử, chính cô, đều như vậy. Cho dù nhìn qua thì cô là người vô tội nhất, người bị hại, nhưng chính cô cũng không thể trốn tránh trách nhiệm đối với sự việc này. Lần đầu tiên gặp Mĩ Toa Tử cô bé còn mới là một học sinh tiểu học, là một cô bé mềm yếu. Chưa bao giờ nghĩ cô bé lại chán ghét cô như vậy, mà cô lại chỉ lo suy nghĩ về Hạnh Thôn chứ chưa từng có nghĩ tới việc cùng em gái của cậu hoà hợp sống chung với nhau.

”Xin lỗi, Hổ Phách. Đã làm nhiều chuyện quá đáng như vậy với Hổ Phách, đã nói nhiều lời quá đáng như vậy.” Hạnh Thôn gục đầu xuống khiến cô không thấy rõ được vẻ mặt của cậu lúc này.

”Hạnh thôn, kỳ thực là dù có hiểu lầm hay không thì bây giờ cũng không còn quan trọng nữa rồi. Nói thật ra là ngay từ đầu sau khi cậu nói chia tay tôi đã luôn tìm cậu, là vì tôi cảm thấy tôi cần phải nói rõ chuyện tôi không có làm gì Mĩ Toa Tử mà là chính cô bé tự té ngã. Tôi luôn luôn nghĩ phải nói rõ với cậu, cảm thấy cậu chia tay với tôi chỉ bởi vì chuyện này thì thật sự là quá đáng rồi. Không nghĩ tới, Mĩ Toa Tử còn làm chuyện khác, nhưng mà tôi vẫn luôn thích cậu. Cho đến khi việc tôi bị vu oan sao chép thì lúc đó tôi đột nhiên hiểu ra rằng, lúc tôi cần cậu nhất thì cậu lại không đứng về phía tôi, thực sự là bản thân mình không cần cứ tiếp tục thích cậu làm gì, trùng hợp lại là mẹ tôi thay đổi công việc, tôi liền đi theo mẹ rời khỏi Kanagawa.”

”Hổ Phách, tôi…” Hạnh Thôn ngẩng đầu, nhìn Hổ Phách có chút bi thương, dường như muốn nói gì lại thôi.

”Không cần nhắc lại, Hạnh Thôn. Chắc cậu không biết, khi vài năm sau đột nhiên người yêu cũ quay về, đối với những người đã từng làm mình bị thương đó thì tác dụng duy nhất chính là vạch ra miệng vết thương đã lành lại, là khiến mình nhớ lại khoảng thời gian đen tối kia. Cho nên không cần nói nữa. Ngay từ đầu tôi vô cùng hận cậu, cảm thấy có thể hận cậu cả đời, nhưng cho tới khi vừa mới nhìn thấy cậu, tôi mới phát hiện ra tình yêu thời niên thiếu quá nhỏ bé, hận cũng quá yếu ớt, hận một người là cần một dũng khí vô cùng lớn. Có lẽ chờ chúng ta lớn thêm vài năm nữa mới phát hiện ra rằng những lời nói bây giờ thật sự buồn cười.”

Nếu không nhìn thấy nụ cười miễn cưỡng trên mặt Hổ Phách cùng sự trốn tránh trong ánh mắt mênh mông sương mù, Hạnh Thôn sẽ tin rằng Hổ Phách thật sự sẽ như vậy mà quên đi đoạn tình cảm kia. Xin lỗi, nếu Hổ Phách muốn vậy thì tôi đây sẽ không nhắc tới nữa.

Bất tri bất giác một ly Hồng Trà mới đã được đặt lên trên bàn, hai con người xa cách ba năm bây giờ gặp nhau lại trống rỗng không biết nên nói gì, Hổ Phách cẩn thận duy trì biểu cảm của mình, sự oán giận trên khuôn mặt cũng tự nhiên quên mất, cô đang diễn rất tốt vai của một cô gái không thể quên đi tình cũ trước mặt Hạnh Thôn.

”Đã trễ rồi, tôi đi về đây, cám ơn cậu đã cố ý đến nói với tôi những câu đó, như vậy nhé, hẹn lần sau gặp lại.” Đứng lên cầm lấy áo khoác gió, Hạnh Thôn cũng đi theo đứng lên, vén ra tấm mành che ở trước cửa quán sau đó hai người trước sau bước ra khỏi qua ăn nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận