Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban đầu cô rất thích, ngày nào cũng đặt nó trên bệ cửa sổ ký túc xá, tưới nước chăm sóc. Nhưng Tả Đồng căn bản không biết cách chăm sóc giống hoa này. Không chết vì thiếu nước thì cũng chết vì được tưới quá nhiều.

Dần dà, cô đối với kiểu trồng hoa này cảm thấy chán ghét, vì có chăm cũng không sống nổi, nên cũng khó cảm nhận được tình cảm của cậu trong đó, sau này Cận Trần biết chuyện, liền không tặng hoa cho cô nữa.

Hai người đều có thành tích học tập tốt, thường đến thư viện để giao lưu học tập với nhau, kéo dài từ năm hai cho đến khi sắp tốt nghiệp, tình cảm của Tả Đồng dành cho cậu chỉ là quan hệ bằng hữu, một người bạn tốt mà thôi. Bởi nhờ có cậu, cô mới có thể chính mình thích ứng sinh hoạt được ở nơi đất khách quê người này.

Trước khi tốt nghiệp đại học một năm, hai người ước định muốn cùng thi lên nghiên cứu sinh.

Cận Trần đã sống một mình ở Anh hơn mười năm, cứ mỗi năm một lần, anh trai sẽ đến thăm cậu.

Biết rằng ngày mai anh trai cậu sẽ đến thăm, Tả Đồng đề nghị đẩy việc nghiên cứu đến thư viện xuống, nhưng Cận Trần không đồng ý.

“Cùng tôi đi gặp anh trai được không? Tôi muốn anh trai nhìn xem, tôi không phải là không có bạn. Cậu là người bạn thân nhất từ lúc tôi vào đại học tới nay, là bằng hữu đáng giá tin cậy nhất.”

Khi đó hiện hữu trên mặt Cần Trần là một vẻ tươi cười, lanh lợi, cùng với khuôn mặt điển trai khiến người ta khó lòng mà từ chối, đặc biệt là Tả Đồng, cũng vô pháp kháng cự với nụ cười tươi rói này.

Cô đồng ý, “Được.”

Nhưng lại không biết chính mình giờ phút này đang đứng trên bờ vực thẳm, chỉ cần bước thêm một bước nữa là thịt nát xương tan.

Mỗi năm gặp anh trai một lần đều là dịp vô cùng đặc biệt, hắn mỗi lần tới đều rất bận, chỉ là cùng em trai ăn bữa cơm rồi lại đi mất. Nhưng lần này khác với những lần trước, Cận Trần còn dắt theo Tả Đồng, có chút khoe ra ý tứ.

Đi vào tiệm cơm dưới lầu, Tả Đồng rất bất an, lòng bàn tay căng thẳng đổ mồ hôi, đặc biệt là trong hoàn cảnh cực kỳ trang trọng này, cô vẫn là bị Cận Trần kéo tay đi vào thang máy.

“Đừng lo lắng, Đồng Đồng, anh trai tôi nhìn dáng vẻ lạnh như băng, nhưng thực ra anh ấy khá dễ nói chuyện, miễn là không chọc điên anh ấy là được.”

Cận Trần gõ cửa hai lần, rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Anh trai!”

Người đàn ông lộ ra ánh mắt lạnh lùng lãnh đạm, ngồi bên trong nhìn thoáng qua cô.

Đối diện với ánh mắt kia, cô giật mình hoảng sợ, một người đàn ông trưởng thành, mặc một bộ vest đen không tì vết, trên tay cầm điện thoại di động vẫn đang có cuộc gọi, thấy bọn họ tiến vào, liền thấp giọng khiển trách đằng kia, rồi cúp máy.

“Anh, làm gì mà hung dữ vậy, dọa chết cô ấy rồi.”

Cận Trần kéo cánh tay cô gần vào, dùng sức rất lớn, Tả Đồng loạng choạng về phía trước hai bước, đỡ lấy ghế dựa.

Giang Dã Sâm đánh giá cô gái trong tay em trai, vẻ mặt vô cảm, lạnh nhạt dò hỏi,

“Bạn gái sao?”

“Không, chỉ là bạn thôi, bạn bè thân thiết! Cô ấy là sinh viên trao đổi.”

Tả Đồng không dám ngẩng đầu, khí thế của hắn quá mức cường đại, trên người như toát ra từng tia sát khí lạnh lẽo, cô không biết người đàn ông này làm gì, nhưng trực giác lại tự nhủ rằng anh ta không phải là người tốt.

Trong bữa ăn, ánh mắt Giang Dã Sâm cơ hồ không rời khỏi cô, mặt ngoài dò hỏi Cận Trần một năm qua ở đại học như thế nào, nhưng lần nào nói xong đều phải hỏi qua Tả Đồng một lần.

Làm cô lo lắng đến nỗi hầu như không ăn được bất cứ thứ gì.

Chỉ từ cuộc trò chuyện của họ, cô mới biết rằng anh trai của Cận Trần đang làm ăn kinh doanh ở Trung Quốc, bọn họ nói tựa hồ rất là hàm súc, làm người nghe như cô không thể hiểu được.

“Đồng Đồng, tôi và anh trai có một số chuyện riêng muốn nói. Sẽ nhanh thôi! Chờ tôi ở cửa một lát, được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận