Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn không được ăn cơm, không được uống nước, từ đầu đến cuối chỉ ngồi trên ghế, thậm chí còn bị giật điện đến mức không tự chủ được mà đi tiểu ra quần. Cả người Tịch Khánh Liêu chật vật vô cùng, không thấy có một chút sức sống nào.

Mặc dù hắn là một kẻ điên, nhưng nhìn thấy hắn như vậy, Hoa Cẩn vẫn cảm thấy trái tim đau nhói.

Đến ngày thứ tư, Khổng Thành Văn nghe một cuộc điện thoại.

“Phát điên rồi?”

“Ha ha ha, điên rồi! Các anh nói thật hay đùa thế?”

“Cái gì? Mẹ kiếp! Đừng có đưa con quái vật đó đến chỗ tôi!”

Anh ta nổi giận đùng đùng cúp điện thoại, sau đó đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Khổng Thành Văn quay đầu nhìn thấy Hoa Cẩn ngồi trên ghế thì hừ lạnh một cái.

“Có vẻ như tôi đã tự tạo cho mình một cục diện rối rắm, lão già Tịch Nho kia đã ép con trai mình đến phát điên rồi, ông ta vẫn nghĩ cô có thể làm gì đó để cứu anh ta. Cô cảm thấy cô có thể cảm hóa được một kẻ điên không?”

Hoa Cẩn lập tức đứng lên, nỗi sợ hãi lan từ lòng bàn chân lên dọc thân thể.

“Các người dựa vào đâu mà tự quyết định mọi chuyện như thế? Chắc anh cũng biết hậu quả của chuyện này sẽ như thế nào, tôi sẽ chết mất!”

“Không có cách nào khác, ai bảo cô chỉ là một quân cờ kia chứ.”

Cô nghĩ đến đây thì toát mồ hôi lạnh, đám kẻ điên này… Tịch Khánh Liêu ghét cô đến thế, nói chuyện không hợp là ra tay đánh người, mấy vết bầm trên mặt cô đến hôm nay vẫn còn chưa tan hết.

Trên tầng hai lại vang lên tiếng khóc lóc, Khổng Thành Văn nhấc chân đi về phía cầu thang: “Xem ra tôi phải tránh mặt một chút thôi, đỡ để anh ta nhìn thấy tôi lại nổi điên lên nữa.”

Hoa Cẩn muốn chạy trốn, thế nên cô nhanh chóng chạy tới mở cửa, nhưng vặn thế nào cũng không thể mở ra được.

Cô chợt nhớ ra cánh cửa này mở bằng vân tay.

Đúng rồi, như vậy thì người từ bên ngoài vào cũng cần vân tay.

Hoa Cẩn nuốt nước bọt, như thế có nghĩa là Tịch Khánh Liêu không thể tiến vào ngôi nhà này được, cô có thể yên tâm hơn một chút. Ngôi nhà này kiên cố như thế, chắc là an toàn.

Trên màn hình giám sát bỗng truyền đến những hình ảnh mới nhất. Một chiếc xe ô tô lái vào bên trong.

Xe dừng ở bên ngoài, một tên vệ sĩ từ trên xe bước xuống, cầm một tấm thẻ từ quẹt một cái, cánh cửa sắt lập tức mở ra.

Không, không được!

Hoa Cẩn thấy người đàn ông điên kia bước xuống xe. Tịch Khánh Liêu mặc một chiếc áo phông cổ tròn và quần dài màu đen, hắn trừng mắt ra hiệu vệ sĩ lùi xuống, còn mình thì giật lấy tấm thẻ từ, đi tới trước cửa chính.

Những tiếng tít tít vang lên, Hoa Cẩn sợ hãi chạy vọt vào bên trong phòng ngủ, cô vừa định khóa trái cửa lại thì một bàn tay đột nhiên nắm chặt lấy cánh tay nhỏ bé của cô. Người đàn ông dùng lực rất mạnh, nhưng Hoa Cẩn đã sợ hãi đến mức không cảm nhận được đau đớn nữa rồi.

Cánh cửa từ từ bị kéo ra.

Mặc dù đã dùng hết toàn lực nhưng cô vẫn không phải đối thủ của hắn, cánh cửa nhanh chóng bị giật tung ra. Người đàn ông bước vào, ánh mắt đầy lửa giận, hắn muốn giết chết cô.

“Tịch Khánh Liêu!”

Hoa Cẩn lập tức quỳ xuống cầu xin hắn, nhưng cô vừa quỳ chân xuống đất thì một cánh tay đã kéo cô tới. Hắn thô bạo nắm cằm cô, hôn lên môi cô.

Đầu lưỡi thô bạo chen vào trong miệng cô, quấn lấy đầu lưỡi của cô mà mút mát, nước bọt của hắn chảy vào trong miệng cô, hai tay giữ chặt lấy đầu cô. Cô giống như bị dính chặt với hắn, vùng vẫy thế nào cũng không tách ra được.

Hoa Cẩn sợ chọc giận hắn nên không dám đẩy hắn ra, nước mắt yên lặng lăn dài trên má.

Hai tay Tịch Khánh Liêu dùng sức mạnh hơn, hắn bóp miệng cô, bắt cô phải thè lưỡi ra cho hắn mút, nước bọt chảy hết ra ngoài, mỗi tiếng mút mát đều vô cùng dâm đãng.

Bốp!

Hắn đẩy mạnh một cái, Hoa Cẩn lùi bước về sau, ngã người xuống giường. Sống lưng cô tê dại, người đàn ông trên người cô thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hắn điên cuồng xé bỏ quần áo của cô, Hoa Cẩn nhìn thấy ánh mắt hưng phấn của hắn thì run rẩy. Con thú bị đè nén trong người hắn đã xổng chuồng rồi, muốn được ăn thịt người.

“Anh nhẹ nhàng một chút, tôi cho anh, tôi làm tình với anh, nhưng anh đừng quên trong bụng tôi vẫn còn có đứa con của anh!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận