Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau bữa tối ăn mừng đầy tiếng cười và những cái ôm ấm áp từ gia đình, Tương Linh và Lâm Thanh Khải trở về căn hộ nhỏ của anh, tay trong tay như đôi tình nhân mới lớn. Không khí vẫn còn vương vấn mùi thức ăn gia đình – canh gà hầm thuốc bắc do mẹ cô tự tay nấu, và những lời chúc phúc từ ông Lâm khiến trái tim cô ấm áp lạ thường. “Con trai, cưới Tương Linh đi, đừng để cha chờ cháu ngoại,” ông ấy đã nói, khiến cả bàn cười ồ lên, còn Tương Linh thì đỏ mặt e thẹn, liếc sang Lâm Thanh Khải với ánh mắt đầy ngượng ngùng.
Vừa đóng cửa, anh đã kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán: “Em nghe cha anh nói chưa? Chúng ta cưới nhau nhé? Sớm thôi, anh không muốn chờ thêm.” Tương Linh ngẩng đầu, đôi mắt long lanh: “Em… em đồng ý. Nhưng phải chuẩn bị chứ, váy cưới, nhẫn… Em muốn một đám cưới đẹp, để mọi người thấy chúng ta hạnh phúc.” Lâm Thanh Khải cười khẽ, tay vuốt ve má cô: “Được, mai anh đưa em đi thử váy. Anh muốn thấy em trong bộ đồ trắng tinh khôi, rồi… cởi nó ra cho anh.” Lời nói dâm đãng ấy khiến cô đánh nhẹ vào ngực anh, nhưng hạ thân đã bắt đầu nóng ran, nhớ lại những đêm cuồng nhiệt trước đó.
Sáng hôm sau, họ đến tiệm váy cưới cao cấp ở trung tâm thành phố, nơi những bộ váy trắng muốt treo lấp lánh dưới ánh đèn pha lê. Nhân viên nhiệt tình dẫn Tương Linh vào phòng thử riêng, một không gian kín đáo với gương lớn và rèm lụa mỏng. Lâm Thanh Khải ngồi ngoài chờ, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi cánh cửa, lòng đầy mong đợi. Khi Tương Linh bước ra trong bộ váy cưới đầu tiên – lớp ren trắng ôm sát cơ thể, cổ chữ V khoét sâu lộ xương quai xanh mịn màng, đuôi váy xòe nhẹ như cánh thiên thần – anh nuốt nước miếng, dương vật trong quần đã khẽ cương lên. “Em đẹp quá… Giống công chúa của anh,” anh thì thầm, đứng dậy vuốt ve lớp vải mỏng trên eo cô.
Tương Linh xoay một vòng trước gương, cười e ấp: “Thật sao? Anh thích không? Em thử bộ khác nhé.” Cô quay vào phòng thay, nhưng Lâm Thanh Khải không nhịn nổi, lẻn theo sau, đóng cửa khẽ khàng. “Thanh Khải… Sao anh vào đây? Nhân viên thấy thì…” Cô thì thầm, nhưng anh đã ôm lấy từ phía sau, môi chạm vào vành tai: “Anh chịu không nổi… Em mặc váy cưới mà quyến rũ thế này, tiểu huyệt em chắc đang ướt rồi phải không?” Tay anh luồn xuống, qua lớp ren váy, chạm vào quần lót mỏng – quả nhiên, một mảng ẩm ướt đã lan ra. Tương Linh run rẩy, quay đầu hôn anh: “Đừng… Ở đây nguy hiểm… A…”
Nhưng lời phản đối tan biến khi anh kéo khóa váy phía sau, để lớp ren trượt xuống, lộ thân thể trắng nõn chỉ còn quần lót ren trắng. Anh ép cô quay mặt vào gương, hai tay chống lên kính, mông ưỡn ra sau: “Nhìn đi, em đẹp thế này… Anh muốn đâm vào em ngay, trong bộ váy cưới tương lai.” Dương vật anh bật ra khỏi quần, thô to nóng hổi, quy đầu đỏ sẫm cọ xát khe mông cô. Tương Linh cắn môi, nhìn hình ảnh phản chiếu – bản thân trần trụi trước gương, anh phía sau như dã thú – khiến âm đạo co thắt: “Thanh Khải… Nhẹ thôi… Em sợ tiếng động…”
Anh cười khàn, kéo quần lót cô sang một bên, ngón tay trượt vào âm đạo ướt át, móc nhẹ thành thịt: “Em ướt nhẹp rồi… Tiểu dâm phụ, mặc váy cưới mà dâm thủy chảy thế này… Anh đâm từ sau nhé?” Không chờ trả lời, anh cầm côn thịt, quy đầu tách khe thịt non mềm, đâm chậm rãi vào – từng centimet chôn sâu, lấp đầy âm đạo co bóp. “A… Sâu quá… Nó… nó chạm tử cung…” Tương Linh rên khẽ, tay bấu chặt gương, hơi thở mờ đục kính. Lâm Thanh Khải che miệng cô bằng bàn tay to, ngón cái vuốt ve môi: “Suỵt… Đừng kêu lớn, để nhân viên nghe thấy… Nhưng anh đâm mạnh đây…”
Anh bắt đầu thúc hông, dương vật ra vào từ phía sau, mỗi cú đâm hun hút chạm tận cùng, gân guốc cọ xát thành thịt khiến dâm thủy trào ra theo đùi cô. Tiếng “phập phập” khe khẽ vang lên, hòa với tiếng thở dốc bị kìm nén. “Chặt quá… Tiểu huyệt em cắn anh… Trong váy cưới, em dâm đãng thế này… Anh thao em, làm em ra trước gương đi…” Tay che miệng anh siết chặt hơn khi cô cố rên, nhưng lưỡi cô liếm nhẹ ngón tay anh, kích thích anh đâm nhanh hơn. Tay kia luồn lên xoa bóp ngực cô qua lớp ren còn sót lại, ngón cái vê núm vú cứng ngắc: “Ngực em… Mềm quá… Vê núm vú cho em sướng…”
Tương Linh nhìn gương, thấy bản thân mắt long lanh nước, má ửng hồng, mông bị anh đâm đỏ ửng – hình ảnh dâm mỹ khiến khoái cảm dâng trào. “Ừm… Mạnh nữa… Đâm sâu… Em… em sắp…” Âm đạo siết chặt, dâm thủy phun ra ướt đẫm váy cưới tụt xuống chân. Lâm Thanh Khải gầm khẽ vào tai cô: “Ra đi… Bắn dâm thủy… Anh cũng bắn… Vào trong em, lấp đầy tương lai chúng ta…” Anh đâm thêm vài cú hung hãn, dương vật giật giật, tinh dịch nóng bỏng bắn thẳng vào tử cung, đầy ắp đến tràn ra theo khe thịt, nhỏ giọt xuống sàn phòng thử.
Họ thở dốc, anh vẫn cắm sâu bên trong, tay buông miệng cô để hôn cổ: “Em tuyệt vời… Cưới anh nhé, để anh đâm em thế này mỗi đêm.” Tương Linh quay lại, hôn anh cuồng nhiệt: “Em hứa… Chúng ta sẽ hạnh phúc.” Họ vội vã dọn dẹp, cô mặc lại váy, mặt đỏ bừng bước ra ngoài như không có gì. Nhân viên khen ngợi, không hay biết bí mật dâm đãng vừa xảy ra. Trên đường về, tay anh nắm chặt tay cô: “Tuần sau, tiệc độc thân. Anh muốn em chỉ thuộc về anh.” Tương Linh mỉm cười, lòng đầy mong chờ – tương lai họ, không chỉ là lời thề, mà còn là những đêm cuồng nhiệt bất tận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận