Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Diễn viên kịch

Bất chấp đau đớn, cơ thể dâm đãng vẫn đắm chìm trong dục vọng, âm đạo bẩn thỉu phun ra chất lỏng trong suốt tràn xuống bậc đá, sáng lấp lánh như pha lê.
“Xem ra muội muội cực kỳ thoải mái, phía sau nước gần như chảy thành sông.” Lý trắc phu nhân che miệng cười khúc khích.
Nàng ta cũng đau khổ khi rơi vào vũng lầy trở thành nô lệ, chịu nhiều cực hình, bây giờ nàng ta đã một bước trở thành chủ nhân, cao ngạo nhìn xuống những người chịu tội, khỏi phải nói trong lòng nàng ta vui sướng đến cỡ nào.
Nam Vực Vương cùng các phi tần thoải mái ở trong đình, chỉ cần nô thiếp tội nghiệp xoa bóp âm hộ, suốt buổi trưa bị nhìn như súc vật trong đoàn kịch, thậm chí còn bị các phi tần đánh vào ma huyệt, bị soi mói và dùng lời lẽ dơ bẩn đánh giá, nhưng đúng là dâm cùng rất nhiều nước, khuôn mặt của Khương Vãn Ly đỏ bừng, nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Trước khi rời đi, Quân Đình một cước đá ngã Khương Vãn Ly, mỹ nữ da trắng từ bậc đá ngã xuống cỏ, lăn mấy vòng.
Quân Đình đi ngang đạp giày da lên nhìn nàng, xung quanh là những mỹ nữ trong trang phục lộng lẫy, nhưng nàng khỏa thân nằm trên bãi cỏ phủ đầy bụi.
Khác nhau một trời một vực.
Một nỗi cay đắng khó tả lan tỏa trong lòng.
Khương Vãn Ly tủi thân, nước mắt có vị đắng, trước kia nếu phải chịu sự thờ ơ của Vương thì coi như chuyện đương nhiên, nhưng bây giờ lại cảm thấy cay đắng.
Sau khi mọi người rời đi, Phù Tang đi tới, giúp Khương Vãn Ly người đầy bụi bặm mặc chiếc váy lụa đang mặc vào.
“Nô tỳ giúp đỡ nô thiếp hồi cung.” Vẻ mặt nàng vẫn như thường lệ, lạnh lùng khách khí, cũng không hề lộ ra một tia giễu cợt vì sự thất bại của Khương Vãn Ly.
Hai chân của Khương Vãn Ly đã nhũn ra, giữa hai chân đau nhức khiến nàng đi lại khó khăn, suýt nữa nằm trên người Phù Tang, được nàng ta cõng về cung.
Khi hai cung nữ trung thành Tuyết Chi cùng Phong Lan nhìn thấy chủ nhân của mình bị ngược đãi, họ thấy thương tâm cùng bất bình với chủ nhân của Cung điện Bàn Long.
Sau khi nhìn thấy vết thương của chủ nhân và nghe câu chuyện của Phù Tang về chủ nhân của mình, Tuyết Chi cùng Phong Lan cảm thấy đau lòng, giờ đây họ không còn mong đợi chủ nhân của mình sẽ tranh giành ân huệ nữa mà chỉ hy vọng rằng Vương sẽ ngừng hành hạ nữ chủ nhận tội nghiệp của họ.
Khương Vãn Ly mệt mỏi leo lên giường sớm hơn bình thường, có lẽ là vì ban ngày bị tra tấn, lại nghe Phong Lan nói Vương phong lưu háo sắc, đêm nay sẽ đến chỗ Cố vương cơ, không có tâm tình nghe tiếp liền ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Khương Vãn Ly đang ngủ ngon lành cảm thấy thân thể chìm xuống, có thứ gì đó nặng nề đè lên người, còn đụng chạm người nàng, khiến nàng tỉnh lại.
“Ừ…” Nàng ngái ngủ mở mắt ra, khuôn mặt tuấn tú của người nam nhân hiện ra trong tầm mắt.
“Vương?” Khương Vãn Ly cho là mình nhìn lầm.
Nàng đang mơ à?
Chẳng phải tối nay Vương đến chỗ Cố vương cơ sao? Tại sao hắn lại xuất hiện ở phòng nàng?
“Ly Nhi không ngoan.” Quân Đình nhéo nhéo khuôn mặt non nớt của nữ nhân.
Tuy nhiên, sau vài ngày không ở bên nàng cùng nhìn nàng ăn, nàng trở nên gầy đi, những thớ thịt khó kiếm được trên mặt cũng không còn nữa.
Nghe giọng nói và ngữ điệu quen thuộc, Khương Vãn Ly chợt cảm thấy buồn bã, như thể cửa xả lũ đã được mở ra, nước mắt trào ra, từng giọt nóng hổi rơi xuống lòng bàn tay của nam nhân, bàn tay đang ôm mặt nữ nhân không khỏi run lên.
———————– Các bạn muốn đọc có thể tranh thủ mua combo và ấn folow truyện, để phòng trường hợp truyện bị xoá, có thể đọc được trên app nhé

Bình luận (0)

Để lại bình luận