Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau đó chống đỡ khí thế, lớn tiếng nói: “Nghiêm Kỷ! Cậu không cần phải nói rõ ràng như vậy… Như vậy rất tục tĩu!”
Nghiêm Kỷ cười, rút ngón tay ra bên trên còn kéo theo một sợi tơ nhầy, hành động như vậy lại khiến Mộc Trạch Tê cảm thấy xấu hổ.
“Mộc Trạch Tê, bây giờ cậu đang mở chân, bị ngón tay bôi thuốc của tôi cắm mà đỏ mặt phát run. Cậu nhạy cảm như vậy, còn muốn lập thế ở trên giường? Một chút cảm giác uy hiếp cũng không có, giống như một con mèo con bị chọc cào vào không khí vậy.”
Nghiêm Kỷ vừa nói bôi chất nhầy sờ lên đùi Mộc Trạch Tê, để cô thấy rõ ràng. Sau đó vặn nắp thuốc lại.
Nghiêm Kỷ cúi người xuống cắn môi Mộc Trạch Tê hôn, anh hôn rất gấp, Mộc Trạch Tê bị ép lùi ra phía sau, Nghiêm Kỷ hôn càng sâu, mút môi cô đến tê dại.
Cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô, đòi hỏi hương vị của cô, hôn Mộc Trạch Tê đến choáng váng.
Sau đó, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộc Trạch Tê vươn về phía đũng quần, cây côn thịt đã bị cô câu cứng lên.
Mộc Trạch Tê bị hôn đến thiếu oxy, đến khi phát hiện ra thì tay mình đã nắm lấy côn thịt to lớn kia.
Cứng rắn nóng bỏng, đụng vào tay rất vững chắc, các đường gân xanh trên đó cảm giác càng rõ hơn.
Nghiêm Kỷ thuận tay kéo chiếc váy nhỏ hai dây ra, vội vàng xoa bầu ngực của cô.
“Ưm!”Mộc Trạch Tê bối rối, cho rằng Nghiêm Kỷ lại muốn. Theo bản năng buông tay ra.
Nghiêm Kỷ thả môi Mộc Trạch Tê ra, nắm lấy mặt Mộc Trạch Tê: “Vậy mà vẫn không tình nguyện sao?”
Anh đứng dậy, thân hình cao lớn bao phủ lấy Mộc Trạch Tê, ánh mắt tối sầm: “Mộc Trạch Tê, phụ nữ ở trên giường nếu không muốn bị đau thì phải nghe lời. Hiểu không?”
Mộc Trạch bất ngờ nhớ tới những vật xấu hổ trong phòng, sắc mặt trắng bệch. bây giờ trên thắt lưng mơ hồ còn có cảm giác đau.
Nghiêm Kỷ kéo quần anh xuống một chút, tối hôm qua côn thịt còn chưa trút ra đủ bắn ra, cứng rắn dựng thẳng lên, kích động đến mức run rẩy.
“Cậu rất thông minh, yếu ớt không muốn chịu khổ. Nhưng không ngờ miệng huyệt mềm mại mỏng manh vừa bị chà đạp lại phải chịu tội nuốt côn thịt, cậu cứ cố gắng xoa nắn côn thịt của tôi nghĩ hết cách để làm tôi bắn ra đi.”
Nghiêm Kỷ dùng cách như vậy để nói cho Mộc Trạch Tê biết cái gì gọi là không muốn chịu khổ, thì phải ngoan ngoãn nghe lời.
Mộc Trạch Tê ngửa mặt lên, cố kìm nước mắt, biết điều mà ừ gật đầu.
Mộc Trạch Tê từng nghĩ để Nghiêm Kỷ ngủ một lần là tốt rồi, thậm chí còn nói đêm đầu xóa sổ hết, bây giờ ngẫm lại cô thật sự rất ngây thơ.
Chỉ sợ, đêm đầu tiên sẽ là lúc Nghiêm Kỷ thể hiện mình dịu dàng nhất.
Mộc Trạch Tê nghiêng người ngồi trên một chân Nghiêm Kỷ, ngực bị Nghiêm Kỷ vừa mút vừa xoa, động tác trên tay trúc trắc nắm côn thịt của Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ ngậm lấy bộ ngực mềm mại, bị nắm thỉnh thoảng khuây khỏa thở dốc một chút. Mặc dù động tác của Mộc Trạch Tê hơi kém, nhưng bàn tay nhỏ bé của cô lại rất mềm mại, ma sát cực kỳ thoải mái.
Mà Mộc Trạch Tê bị mút ngực rất nhạy cảm, khó tránh khỏi sẽ bị phân tâm, thủ dâm chậm hơn.
Hơn nữa Nghiêm Kỷ giống như cố ý, cố ý mút núm vú của cô, liếm cổ cô. Đốt lửa ở những nơi nhạy cảm này.
Mộc Trạch Tê động tình, Nghiêm Kỷ lại không mặc lại quần lót nhỏ cho cô, bây giờ chảy nước, trộn lẫn với thuốc mỡ màu trắng dính dính cùng nhau chảy ra, chảy xuống bộ đồ ngủ đen bằng tơ lụa của Nghiêm Kỷ, cực kỳ nổi bật.
Hai người đều nhìn thấy, gợi lên ký ức tối hôm qua.
Về phương diện tình dục, Mộc Trạch Tê không phải đối thủ. Vừa xấu hổ vừa mệt mỏi, trước tiên chịu không nổi mềm nhũn trong ngực Nghiêm Kỷ, thở hồng hộc khóc lóc kể lể: “Ta không làm được nữa Nghiêm Kỷ, tay tôi mỏi quá.”
Nghiêm Kỷ đưa tay sờ âm hộ của cô: “Rất ướt.”
Đêm qua cảm nhận được sự sảng khoái nhưng cũng sợ, Mộc Trạch Tê đẩy tay anh ra: “Tôi không muốn, tôi không muốn. Không thể đút vào nữa, nó sẽ hỏng mất!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận