Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Đêm đó, Cao Kim Lan lại bị đưa đến bệnh viện.
Ngực bà căng tức không thở được, hơi thở cũng yếu ớt, khuôn mặt không trang điểm lộ vẻ bệnh trạng, bà giữ rịt tay Kiều Khương, miệng không ngừng kêu: “Mẹ có lỗi với con…”
Trưởng khoa nói điểm KPS[*] của Cao Kim lan chưa đến bảy mươi, bệnh của bà đã đến giai đoạn cuối, không thể tiến hành hóa trị được nữa, nếu buộc phải hóa trị thì có thể gây ra tác dụng ngược nghiêm trọng.
[*]tên đầy đủ: Karnofsky Performance Status;một công cụ sử dụng trong lĩnh vực y tế để đánh giá khả năng hoạt động và chức năng tự quản lý của bệnh nhân, đặc biệt là những người mắc bệnh ung thư, với thang điểm từ 0 đến 100; 100 – 80: có thể thực hiện các hoạt động bình thường, không cần sự giúp đỡ; 70 – 50: không thể làm việc bình thường, cần sự giúp đỡ; 40 – 0: không thể tự chăm sóc, cần sự chăm sóc và hỗ trợ liên tục
Kiều Khương ra khỏi văn phòng hút thuốc ở khu dành riêng, nàng không biết phải làm gì.
Sau khi nằm viện một tuần, tình trạng của Cao Kim Lan ngày càng tệ hơn, lúc đầu vẫn có thể nói được, nhưng sau đó liên tục ho ra máu, xương ức bắt đầu đau, người ngợm sốt cao, trong cơn đau bà sẽ nói mớ, thỉnh thoảng gọi tên Kiều Tân Vĩ, Kiều Khương nắm chặt tay bà, nói: “Mẹ, con ở đây, con ở đây.”
Trương Vân Vân đến thăm một lần, cô nắm tay Cao Kim Lan khóc không kiềm được, Cao Kim Lan cười nhìn cô, nói: “Sau này, Khương Khương nhà dì đành nhờ con.”
Trương Vân Vân lau nước mắt, gật đầu lia lịa: “Vâng, vâng, dì Lan yên tâm.”
“Ừ…” Giọng Cao Kim Lan rất mệt, “Tốt rồi… tính nó lạnh nhạt, thích ở một mình…”
“Dì Lan, dì đừng lo.” Trương Vân Vân đảm bảo, “Sau này Kiều Khương sẽ không một mình, cậu ấy có bọn con.”
Cao Kim Lan gật đầu: “Ừ…”
Cao Kim Lan ra đi vào mười bốn tháng mười, hai ngày trước sinh nhật của bà, Trương Vân Vân vốn đã đặt bánh ga tô, mua ít ruy băng trang trí phòng bệnh, không ngờ chưa đợi tới sinh nhật, Cao Kim Lan đã mất.
Suốt thời gian đó Kiều Khương không khóc, nàng ký giấy chứng tử, đến nhà tang lễ cử hành nghi thức, toàn bộ quá trình mặt mày không hề thay đổi, nhưng người thân và bạn bè đến phúng viếng đều khóc rất bi thương, khiến nàng trông như một người ngoài.
Khi Yến Chiêu biết chuyện đã là mười sáu tháng mười, Trương Vân Vân nhận điện thoại của anh gọi cho Kiều Khương, đưa anh một địa chỉ.
Đó là căn nhà Kiều Khương mua cho Cao Kim Lan, những ngày qua, anh thường lang thang quanh biệt thự sườn núi, buổi tối sẽ đến địa chỉ nhà thuê Kiều Khương cho anh lúc trước, nhưng Kiều Khương không trở lại, anh chưa từng gặp được nàng.
Anh không ngờ khi gặp lại sẽ thế này, rèm cửa đóng chặt, trong phòng tối đen như mực, Kiều Khương cuộn tròn trên giường, nàng đang sốt, thỉnh thoảng nói mớ, Yến Chiêu vừa vào đã giẫm phải đồ đạc linh tinh đầy đất.
Nào ly đế cao nào chai rượu vang, thùng rác bị đá đổ, quần áo trong tủ vương vãi khắp sàn.
Anh mò mẫm đi vào, hé mở rèm cửa rồi nhìn người trên giường.
Dưới tấm chăn mỏng, cơ thể Kiều Khương cuộn tròn, mái tóc dài xõa ra trên gối, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sốt cao, hàng mày cau chặt, hai tay giao nhau đặt lên trán siết thành đấm.
Yến Chiêu sờ trán nàng, rất nóng.
Trương Vân Vân bưng cốc nước, đưa cho anh một viên thuốc: “Tôi cho cậu ấy uống… mấy lần mà đều nôn ra.”
Yến Chiêu đưa tay nhận, đỡ Kiều Khương dậy, ôm nàng vào lòng, đút viên thuốc vào miệng nàng trước, sau đó ngửa đầu uống một ngụm nước to, nâng cằm rót vào miệng nàng.
Kiều Khương khó chịu cau mày, Yến Chiêu vừa buông ra, nàng đã toan cúi người muốn nôn, Yến Chiêu không cho nàng cơ hội, đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng: “Được rồi, được rồi, không sao đâu.”
Kiều Khương bị sặc nên hơi tỉnh táo lại, nhấc mí mắt nhìn anh.
Yến Chiêu buông ra, vòng tay qua eo nàng, ôm nàng thật chặt: “Không được đuổi anh đi, khó khăn lắm anh mới tìm thấy em.”
Kiều Khương dựa vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, khàn giọng bảo: “A Đại.”
“Đầu em đau quá.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận