Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nháy mắt luống cuống lên, xốc chăn lên muốn xuống giường, “Tôi muốn gặp con tôi , ô ô! Trả con cho tôi, trả con cho tôi a!”

“Miêu Vãn! Miêu Vãn!” Hắn bắt lấy cánh tay của cô thét lớn, hoảng loạn quá mức kích động, chỉ vào mặt chính mình, “Em nhìn kỹ một chút xem tôi là ai! Không quen biết tôi? Tạ Viễn Lâm, lão công của em, tôi là chồng hợp pháp của em!”

Cô chất phác lắc đầu, “Tôi không có lão công, tôi không có lão công, tôi không biết anh là ai, anh cút ngay, đem đứa bé trả lại cho tôi! Trả con cho tôi!”

Nước mắt hắn chảy đầy mặt, hoảng loạn xoa, ấn xuống chuông bên cạnh gọi người.

Một bác sĩ người Hoa cầm đèn pin bẻ đôi mắt cô ra , đem đèn pin chiếu vào, ánh sáng chói mắt chiếu vào đồng tử, trắng xoá một mảnh, cô ngồi ở trên giường, chân tay luống cuống nhìn bọn họ.

“Đứa bé, con của tôi!”

“Cô không cần lo lắng, con cô đang ở lồng giữ nhiệt, là một bé trai khỏe mạnh, chờ lát nữa nếu cô muốn gặp, chúng tôi sẽ đem em bé đẩy tới.”

Nghe được hắn nói như vậy, cô nháy mắt nhẹ nhàng thở ra, lẩm bẩm nói, “Bé traii, là bé trai sao.”

Nam nhân đứng một bên lo âu dò hỏi, “Tình huống cô ấy rốt cuộc là như thế nào? Vì sao lại không nhớ rõ tôi!”

“Bước đầu phán đoán hẳn là đụng vào tảng đá nên mất trí nhớ tạm thời, thời gian khôi phục cụ thể, chủ yếu là do đại não của cô ấy có chịu được kích thích một lần nữa hay không đã.”

Hắn vẫy vẫy hộ sĩ phía sau, lấy ra một cái gương tròn đặt ở trước mặt cô, kiên nhẫn dò hỏi.

“Nhớ rõ chính mình trông như thế nào sao?”

Trông gương phản chiếu ra gương mặt của một người phụ nữ, sắc mặt trắng không có chút nào hồng nhuận, trên đỉnh đầu còn quấn quanh một vòng băng gạc, tóc ngắn rũ trên vai cùng cô, hết sức ôn nhu.

Trong mắt tự đánh giá chính mình có chút dại ra, giống như là có chút ấn tượng, gật gật đầu.

“Cô còn nhớ rõ tên cô là gì không?”

“Miêu Vãn.”

“Cô có biết vì sao mình đến đây không?”

“Đi máy bay, tôi tới nơi này để nghỉ dưỡng.”

“Vậy,vì sao lại đến đây để du lịch?”

Cô nghiêm túc suy nghĩ một lần, “Em trai xảy ra tai nạn xe cộ qua đời, tôi chỉ là cảm thấy rất khó chịu nên đến nơi này để du lịch.”

“Vậy cô nhớ được cha của đứa bé sao?”

“Không…… Không nhớ rõ, là một người đàn ông mờ hồ trong trí nhớ, nhưng tôi không nghĩ ra.”

“Là tôi a!” Người đứng một bên bắt lấy cánh tay của cô, sức lực hắn rất lớn, đem xương cốt cô niết thật sự đau, “Vãn Vãn em nhìn tôi xem, em nhìn kỹ tôi thêm một lần nữa xem!Tôi cũng đã tỉnh lại rồi, em sao lại không nhớ rõ tôi! Sau khi em đi tôi liền tỉnh lại!”

Sắc mặt hắn rất thống khổ, “Em quên tôi đã hôn mê sao? Tôi tìm em thật lâu mới tìm được nơi này, vẫn luôn theo dõi em!”

Cảm xúc kích động làm cô cảm thấy sợ hãi, dùng sức đem cánh tay từ trong tay hắn rút ra, cảnh giác ôm hai tay rúc vào trong chăn, thuốc tê tiêm vào bụng đã gần hết tác dụng, miệng vết thương ẩn ẩn phiếm đau từng cơn, bác sĩ một bên vỗ vỗ bờ vai của hắn.

“Từ từ đi, trong một chốc, cô ấy hẳn là cũng sẽ không nhớ ra.”

Bác sĩ cùng các hộ sĩ đi ra ngoài, nam nhân ngồi ở bên ghế giường bệnh, sắc mặt thống khổ ôm đầu, không ngừng gãi đầu, dần dần phát ra tiếng hút mũi nhỏ bé, sau đó càng lúc càng lớn khụt khịt khóc thút thít, bi thống che dấu mặt vào tay, tìm thể diện.

“Thực xin lỗi, là tôi không đúng, từ đầu tới đuôi đều là tôi sai, tôi không nên cưỡng bách em, không nên để em một mình! Để em chiếu cố tôi thời gian lâu như vậy, đem phòng ở bán, còn một mình đi ra nước ngoài, vạn nhất em xảy ra chuyện thì tôi nên làm cái gì bây giờ! Giống như tình huống hôm nay .”

“Miêu Vãn…… Tôi là Tạ Viễn Lâm, tôi là lão công của em, về đến nhà tôi có thể cho em xem giấy hôn thú! Em tin tưởng tôi, tôi là ba ba của đứa bé!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận