Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ý anh là gì?”

Lưu Hoành Dật hạ thấp giọng: “Chúng ta có thể hợp tác với Phạm Tự Khanh, trong tay hắn nhất định không có đủ những thứ hàng kia. Nếu như chính phủ quyết định làm hậu cần cho hắn, chắc chắn sẽ sản xuất súng với số lượng lớn. Những thứ này thông qua tay Phạm Tự Khanh chảy vào thị trường, địa vị của chúng ta cũng sẽ bị giao động.”

“Hơn nữa, hai loại vũ khí sẽ được sản xuất hàng loạt trong tháng tới vừa vặn có thể làm vật phẩm thử nghiệm để ra oai với bọn họ một chút.”

Bàng Kinh Phú suy nghĩ một lúc.

Đã nửa tháng kể từ khi lô hàng được giao cho hắn, Phạm Tự Khanh vẫn chậm chạp không quyết định hợp tác với chính phủ, chắc hẳn là đang đợi anh.

Phạm Tự Khanh chắc chắn sẽ không để những thứ khác đe dọa đến địa vị trên thị trường của mình.

Bàng Kinh Phú cười nhạt.

“Không hợp tác với hắn. Anh đi điều tra quan chức ở Dương Thành xem họ nắm được thứ gì.”

“Được.”

Nham Oanh đang đứng sau lưng Lưu Hoành Dật, đột nhiên cảm giác được một ánh mắt trên đỉnh đầu mình.

Cậu ta ngẩng đầu nhìn lại, lòng tức khắc lạnh nửa nhịp.

Bàng Kinh Phú trừng mắt nhìn cậu ta, trong mắt tràn ngập cảm xúc không rõ.

Lưu Hoành Dật cũng chú ý đến ánh mắt của anh, chẳng qua là chịu nhịn không quay đầu lại.

“Lão… Ông chủ…”

Nham Oanh hận không thể biến thành một con rùa đen rúc đầu.

“Lần tới cậu lăn đến Bát Kỳ Môn đi.”

“Vâng… Thật xin lỗi.”

Sau khi ra ngoài, Lưu Hoành Dật nắm lấy bả vai Nham Oanh, cau mày lạnh lùng, nghiêm túc nói: “Khai mau.”

Nham Oanh kể lại ngọn nguồn sự việc cho anh ta nghe.

Hôm qua Lưu Hoành Dật phái cậu ta đến báo cáo, kết quả cậu ta chỉ nói không đi mà cũng chẳng nói nguyên nhân.

“Không phải tôi đã dặn cậu phải cẩn thận sao? Sao tật xấu lỗ mãng của cậu vẫn không đổi.”

“Lúc ấy tôi thật sự không biết nên làm gì cả, tôi bắt cô ta cũng không được, chỉ có thể cản trước mặt.”

Lưu Hoành Dật đá cậu ta một cái: “Cậu không biết phán đoán trước sao. Ông chủ đã nói như vậy thì nhất định sẽ không để cô ta đi. Cậu cứ cách xa ra là được, đây là lần thứ mấy cậu đến gần cô ta rồi!”

“Anh Lưu đừng đánh… Lần thứ hai, lần thứ hai, tôi bảo đảm, tuyệt đối không có lần thứ ba!”

“Tốt nhất là vậy!”

Cậu ta che cái mông, uất ức mím môi.

Thang máy mở ra, một bác sĩ đeo khẩu trang và đội mũ phẫu thuật bước ra. Nham Oanh cảm thấy mất mặt, cúi đầu chui vào thang máy. Cửa thang máy đóng lại, Lưu Hoành Dật lại bắt đầu huyên thuyên giảng đạo.

“Cũng ở bên ông chủ được hai năm rồi, cậu vẫn chưa hiểu được tính khí của anh ấy sao. Lần trước đã cảnh cáo cậu, cậu còn không chịu nhớ.”

“Bác sĩ” đi từ trong thang máy ra ngoài thì dừng lại tại chỗ, trên mặt chỉ lộ ra một đôi mắt nhìn ngó xung quanh.

Hành lang nguy nga lộng lẫy treo thạch anh, được trải thảm trải sàn để không phát ra tiếng động. Số phòng trên vách tường đều là ánh vàng rực rỡ.

Nói phòng bệnh này là khách sạn năm sao cũng không có gì sai.

Đàm Tôn Tuần rất vất vả mới lẻn vào được, nhưng không tìm được phòng bệnh của Điền Yên.

Nếu cậu ta đi vào sớm một chút, còn có thể phân biệt được hai người kia mới từ phòng nào đi ra. Vốn dĩ xe máy không thể đuổi kịp, cuối cùng cậu ta phải bắt một chiếc taxi, thiếu chút nữa đã mất dấu.

Đã theo dõi đến nước này, không thể lại có sự cố nào nữa.

Điền Yên mở mắt ra, một khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc trước mặt cô. Sóng mũi cao, ma sát với chóp mũi thấm mồ hôi của cô.

Cô bị giật mình, sức lực hầu như bằng không, không thể vùng vẫy được gì, tiếng thở hổn hển đều phả lên mặt anh.

Trán hai người chạm vào nhau, Bàng Kinh Phú cảm nhận được nhiệt độ cơ thể khác thường của cô.

Sắp cháy đến hỏng đầu.

Bị trừng phạt quá mức, Bàng Kinh Phú thật sự chơi hư Điền Yên.

“Đồ vô dụng.”

Anh xé một miếng dán hạ sốt trên bàn dán vào trán cô.

Nhiệt độ lạnh như băng giống như làm hơi nước bốc hơi, gò má đỏ bừng và đôi mắt ngập nước, còn có vết hôn dày đặc trên cổ làm cho khí huyết anh xông thẳng lên não.

Điên Yên nhắm hai mắt hừ hừ, nghe không ra là đang thoải mái hay khó chịu.

“Tôi muốn đi vệ sinh…” Giọng cô khàn khàn, phát ra tiếng nghẹn ngào như mèo kêu.

Truyền nhiều nước như vậy, cô đã sớm khó chịu.

Bàng Kinh Phú ôm cô ra khỏi chăn, cách bộ đồ bệnh nhân đơn bạc, khung xương gầy yếu của cô cọ vào bắp thịt của anh, anh có thể cảm nhận được rõ sự gầy yếu của cô. Người trong ngực nhẹ như tượng gỗ vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận