Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Các vị lớn thần trong triều phỏng đoán vị quan viên nào sẽ đi sứ ở Ô Hoàn. Mà kết quả không ngoài dự đoán của Sở Đắc, Thái tử ra lệnh cho Thẩm Giai đến Ô Hoàn tiến hành đàm phán.
Có ba nhiệm vụ: Thứ nhất là chuyện hòa thân giữa hai nước, hai là giao thương vùng biên giới và thứ ba là âm thầm điều tra Kiếm Nam, thăm dò tình hình lớn quân Nguyễn hộ.
Đỗ Yểu Yểu nhận được tin tức, đưa Ngân Diệp theo thu dọn hành lý cho Thẩm Giai.
Ô Hoàn khác Đại Sở, mùa đông khá dài, hàng năm phần lớn đều là thời tiết lạnh giá.
Lúc này Kinh thành đang vào cuối xuân, thời tiết ấm áp, hoa nở rộ nhưng ở Ô Hoàn có lẽ đang đổ tuyết lạnh giá. Đỗ Yểu Yểu chỉ mấy áo choàng lông cáo nói: “Mấy cái đó đều mang đi.” Sau đó lại chỉ vào mấy đôi giày bằng da lông thú: “Cả mấy cái này nữa.”
Ngân Diệp luôn chân luôn tay sắp xếp đồ đạc vào rương.
“Yểu Yểu hy vọng ta đi như vậy sao?” Thẩm Giai đang dựa người vào cửa, nhìn hai người đang tất bật dọn đồ trong phòng.
Vừa nghe thấy lời này, Đỗ Yểu Yểu buông y phục trong tay xuống, khẽ quát: “Lòng tốt lại bị xem thành lòng lang dạ sói.”
Thẩm Giai nháy mắt, Ngân Diệp thức thời lui ra ngoài. Hắn đi tới bên cạnh Đỗ Yểu Yểu, kéo tay nàng: “Yểu Yểu, ta không nỡ xa nàng.”
Cho nên muốn nàng đi cùng sao? Trong nguyên tác, Thẩm Giai đi sứ đến Ô Hoàn sẽ làm hòa với Hồng Ngạc. Trên đường trở về còn thuận tiện đến quốc gia của Công chúa.
Đỗ Yểu Yểu không muốn đi. Ô Hoàn cách xa ngàn dặm, hoàn cảnh khắc nghiệt, cơ thể nàng yếu ớt, rất dễ gây phiền phức cho đoàn người đi sứ. Điểm quan trọng nhất là nếu Thẩm Giai đưa nàng đi sứ cùng chắn chắn sẽ không thể quang minh chính lớn đưa nàng theo được, phải giả trang thành gã sai vặt hoặc tỳ nữ hầu hạ hắn.
Ngày ngày trôi qua, quãng đường đi lại vắng vẻ, chắc chắn hắn cần phải ‘phát tiết tinh lực’ lên người nàng.
Mỗi ngày đều bị thao, ai muốn nha!
Nàng ước gì hắn mau mau rời đi để cho nàng tận hưởng khoảng thời gian thanh tịnh đây.
Theo nguyên tác, Thẩm Giai đi sứ Ô Hoàn luôn thuận lợi, không cần nàng phải đi theo để bày mưu tính kế hỗ trợ.
Đỗ Yểu Yểu suy nghĩ bay xa, xoay người nắm lấy tay hắn: “Ta cũng không nỡ xa chàng, nhưng chàng đi làm công sự, ta là một phụ nhân đi theo sẽ kéo chân chàng, không thể giúp được gì.”
Sao Thẩm Giai lại không biết điều này. Cả ngày hôm nay hắn ở Ngự Sử đài đều vắt hết đầu óc suy nghĩ về vấn đề này. Nghĩ hắn phải làm gì, lo lắng để Đỗ Yểu Yểu một mình lại kinh thành ra sao.
Án phạt Vĩnh Ninh hầu phủ bị lưu đày đã được tuyên bố, phải mất một thời gian nữa mới có thể chính thức khởi hành. Mà bây giờ mới giữa tháng tư, một khi hắn rời khỏi kinh thành, nếu như nàng thay đổi thì hắn cũng không thể kịp thời bố trí.
Lời nói của Sở Đắc giống như tia sét, không biết khi nào sẽ bổ thẳng xuống đầu hắn.
“Đỗ Yểu Yểu có thể để Tống Hành Giai đi nơi lạnh giá kia sao?”
“Phụ nhân lập gia đình nửa đêm đi tìm tình lang còn ít sao”
“Nếu như ngày nào đó tro tàn lại cháy, làm chút gì đó… Đỉnh đầu ngươi toàn màu xanh.”
Hình ảnh một nhà bốn người của Tống Hành Giai và Đỗ Yểu Yểu, cảnh hai người bọn họ giao hoan với nhau trong mộng đêm đó.
Đỗ Yểu Yểu thông minh như vậy, nếu như nàng thật sự muốn làm gì thì dù có nhiều ám vệ đến mức nào cũng không thể ngăn nàng lại được.
Nhất định phải đưa nàng theo.
Thẩm Giai như không có việc gì cười nói: “Cũng phải mất mấy tháng mới quay lại được đấy. Yểu Yểu không sợ ta nhịn đến hỏng sao? Chẳng may ta ở trên đường bị tiểu cô nương háo sắc nào đó lừa thất thân thì chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến chính thất là nàng sao?”
Lấy cớ. Đỗ Yểu Yểu muốn liếc mắt xem thường Thẩm Giai. Lập gia ba năm, hai năm vừa rồi trải qua như nào chứ? Sao nàng không thấy hắn hỏng hóc gì? Hơn nữa ai có thể lừa hắn chứ? Hắn không lừa tiểu cô nương nhà người ta xoay vòng vòng đã tạ ơn phật tổ lắm rồi!
Hắn lo lắng nàng đi theo Tống Hành Giai mới là thật đi.
Nam nhân lòng dạ hẹp hòi.
Đỗ Yểu Yểu từ chối nói: “Chỉ có mấy tháng mà chàng đã không nhịn được mà còn muốn có hài tử với ta sao? Nữ tử mang thai phải mất chín tháng mười ngày, hơn nửa năm trời. Mà nhìn chàng như vậy, có phải lúc ta đang vác bụng bầu chàng thì chàng đã muốn đưa người bên ngoài vào phủ rồi không?”
“Ta nào dám? Yểu Yểu muốn gán tội cho người khác thì thiếu gì lý so.” Thẩm Giai nghe ra Đỗ Yểu Yểu đang cố ý trách móc nên dứt khoát nói thẳng: “Để nàng lại kinh thành một mình như vậy ta không yên lòng. Muốn chạy đi đâu thì đi đó.”
“Sao lại không biết xấu hổ như vậy chứ.” Đỗ Yểu Yểu bĩu môi, ở bên ngoài quyền cao chức trong, uy phong một phương, lúc về nhà thì lại trở thành bình dấm nhỏ: “Chàng lo lắng ta đi với Tống Hành Giai đúng không.”
“Nàng muốn để ta yên tâm thì phải đi theo ta.” Thẩm Giai kiên quyết nói.
Đỗ Yểu Yểu không yếu thế nói: “Chàng phải tin tưởng ta, để ta ở lại.”
Hai người cứ thế tranh chấp, không có kết quả.
Cuối cùng vẫn là trứng chọi đá, ngày Thẩm Giai xuất phát ấy, lúc Đỗ Yểu Yểu mở mắt ra đã thấy mình đang mặc tẩm y nằm trong xe ngựa.
Trong xe ngựa rộng lớn, có tháp nhỏ vừa đủ hai người nằm, bên cạnh còn có mấy giá sách nhỏ, dụng cụ pha trà, đồ dùng hằng ngày vô cùng đầy đủ.
“Ta, ta…” Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc. Nàng vậy mà lại ngủ say như chết, ngay cả Thẩm Giai ôm nàng lên xe ngựa mà một chút ý thức cũng không có?”
“Ta dùng chút mê hương.” Thẩm Giai giải thích nghi hoặc của nàng, lấy một bộ nữ trang đơn giản đưa cho nàng: “Sao lại ngủ lâu như vậy?”
Ký lai chi, tắc an chi*. Đỗ Yểu Yểu ngáp một cái: “Giờ nào rồi?”
* Ký lai chi, tắc an chi: Ý chỉ đã đến nơi nào đó rồi thì nên yên ổn mà sống ở đó.
“Buổi chiều giờ thân.” Thẩm Giai mở lò đồng đang hâm nóng cháo, thúc giục: “Nàng mau thay xiêm y, rửa mặt rồi ăn chút đi.”
Đoàn sứ giả có hộ vệ, lớn phu, đầu bếp nữ. Nhưng chỉ có nữ tử trẻ là vô cùng hiếm có.
Đỗ Yểu Yểu kỳ quái: “Sao không để ta mặc nam trang?” Giả trang thành gã sai vặt còn tốt hơn tỳ nữ nhiều.
Bình thường, lúc quan viên đi xa thường mang theo nhiều thị tỳ nữ, tác dụng đơn giản là: Có việc tỳ nữ làm, không việc làm tỳ nữ.
Đỗ Yểu Yểu nghĩ muốn cho Thẩm Giai ít mặt mũi, đừng để mọi người nghĩ hắn đang ra vẻ gì đó. Hoặc là nghĩ hắn lấy việc công làm việc tư, phong hoa tuyết nguyệt cùng phu nhân, không có lòng làm việc.
“Mặc nam trang cần phải bó ngực.” Thẩm Giai nhìn ngọn núi cao ngất trước ngực nàng, nghiêm túc nói: “Của nàng quá lớn, lòng ta đau.”
“Có thể nói tiếng người không?” Đỗ Yểu Yểu khẽ rít gào.
Âm thanh nàng mềm mại nên có cao giọng cũng không dọa người.
Thẩm Giai nhìn môi phấn hồng của nàng, đáy mặt lộ tia thâm ý: “Giọng nàng tốt như vậy, ta không ngại để nàng dùng vào việc khác đâu?”
Đỗ Yểu Yểu chán chường rửa mặt, mặc quần áo rồi ăn cháo.
Sau khi ăn uống no đủ, không tránh khỏi một trận ‘đòn roi’. Nàng bị Thẩm Giai đặt trên tháp, bốn phía đều là hộ vệ nên nàng không dám kêu, cắn chặn khăn tay, khóc ướt sũng cả gối đầu.
Cứ như vậy trôi qua nửa tháng, bọn họ đi qua mấy vùng Lương Xuyên, U Châu, Tịnh Thành. Ban ngày Đỗ Yểu Yểu ăn ở trên xe, lúc chỉnh đốn nhân mã thì Thẩm Giai sẽ để nàng xuống ngựa đi dạo một chút.
Đi qua núi cao hiểm trở, lớn mạc mênh mông bát ngát, Đỗ Yểu Yểu may mắn được nhìn thấy đủ loại cảnh đẹp.
Điều duy nhất nàng không thích chính là phần lớn người trong đôi đều là nam tử. Lúc nàng xuống xe, Thẩm Giai luôn đưa nàng đấu lạp. Lụa trắng bay bay, dài từ đầu đến chân, hoàn toàn che đi dung mạo và dáng người của nàng, không cho người bên ngoài có cơ hội nhìn thấy.
Mọi người chêu trọc Thẩm Giai, gọi Đỗ Yểu Yểu là ‘Thẩm bảo bối’.
Lại thán ‘Ôn nhu hương, mộ anh hùng’, nữ sắc hại thân.

Ngày hôm đó, đội ngũ đi sức đến Kim đô, Thẩm Giai không đi thẳng đến trạm dịch, sắp xếp một nhóm ở lại khách điếm trong thành.
“Hôm nay là ngày mấy?” Đỗ Yểu Yểu hỏi. Mặc dù Thẩm Giai mang nàng theo nhưng vẫn kỷ luật nghiêm minh, đa số ăn ở ngủ nghỉ đều ở trạm dịch, ít khi gióng trống khua chiêng tiến vào thành.
“Ngày năm tháng năm, là Tết đoan ngọ.” Thẩm Giai cười nói: “Đã đi hơn nửa tháng rồi, tất cả mọi người đều mệt mỏi. Ở lại đây nghỉ ngơi một ngày, ngày mai tiếp tục khởi hành.”
Đỗ Yểu Yểu đẩy cửa sổ sương phòng ra, ánh mắt hy vọng nhìn dòng người đông đúng phía ngã tư đường: “Vậy có phải hôm nay chúng ta có thể đi ngoài chơi không?”
“Ừm.” Thẩm Giai ôm nàng từ phía sau: “Ăn Tết với nàng.”
Dù hắn đã tỉ mỉ chăm sóc nhưng đi đường mệt nhọc, gương mặt nhỏ nhắn của Đỗ Yểu Yểu vẫn gầy đi một vòng.
“Vậy ta có thể trang điểm xinh đẹp ra ngoài không?” Đỗ Yểu Yểu xoay người, cười khanh khách nói.
“Không ăn mặc tỉ mỉ đã rất đẹp rồi. Nàng còn cẩn thận trang điểm ăn mặc nữa thì các cô nương khác phải sống sao.” Thẩm Giai ra vẻ buồn rầu, nhéo sống mũi nàng.
Đỗ Yểu Yểu bật cười: “Thẩm Giai, chàng dẻo miệng như vậy có thể viết thành sách luôn rồi!”
“Dẻo miệng là gì?” Thẩm Giai vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận