Chương 842

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 842

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại khái là nhớ tới trước kia, trên mặt Trầm Kỳ Dương hiếm khi hiện lên một chút ấm áp.
Anh châm điếu thuốc, thở ra một hơi, “Sau đó cô ấy tính kế người khác ở câu lạc bộ bị tôi bắt gặp, tôi bị người khác tính kế cô ấy lại giúp tôi cản đường. Trở thành chị em thì lập tức có nhiều cơ hội qua lại hơn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp. Đi cùng tôi dường như cô ấy rấtxui xẻo, xe vô ý bị người động tay động ͼhân rơi vào tɾong nước một lần, sau đó…”
Nhớ tới khoảng thời gian cai nghiện kia, Trầm Kỳ Dương liếm môi cười.
Anh ngước mắt nhìn Lục Dã.
“Lục Dã, anh thật sự cho rằng mình hiểu cô ấy sao?”
“Trầm gia có một vị con nuôi, muốn bắt tay với cha nuôi của Liên Chức ức hiếp cô ấy ở tiệc sinh nhật của bà ngoại, sự việc qua rồi tôi nhìn thấy cô ấy ghé vào trên đầu gối bà ngoại khóc nức nở. Nói về những gì cô ấy đã trải qua khi còn bé, một câu kể về cha nuôi của cô. Bà cụ hỏi cô có bị ức hiếp hay không, cô ấy nói không có, nhưng tôi ở ngoài cửa nhìn thấy cô khóc nức nở không tiếng động nửa buổi chiều không ngừng, nhưng một chút âm thanh cũng không phát ra.
Bụi thuốc ở giữa ngón tay anh rơi xuống, Trầm Kỳ Dương nói, “Cha nuôi của cô ấy ngay cả ở tɾong trang viên cũng dám cưỡng hiếp người giúp việc, loại người như vậy thì có bao nhiêu tốt lành, anh đoán xem những năm qua cô ấy vất vả như thế nào?”
Đầu óc Lục Dã trống rỗng tɾong nháy mắt, xúc cảm đau đớn bén nhọn lan tràn tɾong lồng ngực.
Những thứ này đều làm anh cảm thấy xa lạ.
Về quãng thời gian trước trung học, cô chưa bao giờ nói chuyện với anh, Lục Dã hỏi cô cũng chỉ nói qua loa vài câu đơn giản. Nói viện phúc lợi tạm được, cha nuôi mẹ nuôi tạm được, nhiều thì không chịu nói nữa.
Cô cao ngạo đến mức nào không ai hiểu rõ hơn Lục Dã, chịu ủy khuất hay bị người ta khinh bỉ trừ phi cô cố ý muốn cho anh biết, nếu không một chút cũng sẽ không để cho người ta phát hiện.
Cô sẽ không cho phép.
Sẽ không cho phép người khác biết cô có giây phút yếu đuối khó xử, lợi dụng͟͟ đồng tình.
“Cậu muốn nói gì?” Lục Dã siết chặt nắm đấm.
Trầm Kỳ Dương nhếch môi dưới, khóe miệng cũng không hề có ý cười.
“Cô ấy thí¢h anh, nhưng anh đoán xem cô ấy có nói với anh những điều này không? Trong chuyện tình cảm có thể giấu diếm nhưng cô ấy cũng sẽ không giấu diếm người nhà. Thân phận này của tôi có thể the0 cô ấy cả đời, cô ấy vĩnh viễn không có cách nào h0àn toàn cự tuyệt tôi. Những cảm xúc không chịu dễ dàng lộ ra với người ngoài tôi đều biết.”
Trầm Kỳ Dương nói, “Cho nên biết khó mà lui thí¢h hợp với anh hơn.”
“Nên biết khó mà lui chính là cậu, Trầm Kỳ Dương.” Lục Dã cắn răng, nặng̝ nề nhìn chằm chằm anh, “Cậu có biết thí¢h của cậu sẽ hại chết cô ấy hay không, cậu có nghĩ Trầm gia phát hiện thì nên làm như thế nào không?”
Giọng nói của Lục Dã gần như tàn như, “Là đẩy cô ấy ra ngoài làm kẻ chết thay hay là đẩy người thừa kế như cậu ra ngoài, cô ấy vừa mới tìm được người nhà, lời đồn đãi nam nữ tɾong xã hội này không cùng đẳng cấp, đối với cậu chỉ là một đoạn scandal, đối với cô ấy thì sao?”
Giọng nói của Trầm Kỳ Dương đột nhiên cao lên “Mẹ nó nếu tôi không biết thì anh cho rằng bây giờ anh còn có thể bình an ở trước mặt cô ấy sao?”
Lục Dã “Cậu muốn giết tôi?”
“Đúng thì sao?”
Đôi mắt Trầm Kỳ Dương bất thiện, không chút che dấu vô số lần trào dâng sát ý, Trung Quốc thiếu đi một cảnh sát thì có thể thế nào?
Sự công bằng và chính nghĩa của thế giới này có thể chỉ dựa vào một người mà duy trì sao?
Trầm Kỳ Dương tựa vào bên cạnh bệ cửa sổ. Bóng đêm buông xuống, ngoài cửa sổ có vài phần ánh đèn rơi vào mắt anh, một giây kia giống như thủy tinh vỡ vụn.
Chị em ruột, vĩnh viễn không thể lộ ra ngoài sáng.
Đêm đó bởi vì mẹ Trầm phát hiện, cô nóng lòng muốn thoát khỏi anh.
Trầm Kỳ Dương ôm cô vào lòng, loại cảm giác da thịt chặt chẽ này dường như lấp đầy từng khe hở trên cơ thể anh, anh không muốn mất đi. Khi đó Trầm Kỳ Dương thiếu chút nữa đã thốt ra lời nào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận