Chương 848

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 848

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu có thể, có thể cho chúng con thêm hai quả cam hay không, hình như cô ấy rấtthí¢h.”
Có không?
Liên Chức the0 bản năng muốn phản bác, nhưng nghĩ đến dường như toàn bộ chỗ cam đều tiến vào bụng của cô, lại yên lặng câm miệng.
Ông cụ vội vàng lau tay, lại đi vào tɾong phòng lấy một túi cam.
Liên Chức nhìn sườn mặt mỉm cười của Tống Diệc Châụ
Khó trách lúc đầu hắn bảo cô yên tâm ăn, sợ là đã sớm muốn trả tiền rồi.
Chỉ trả tiền bọn họ nhất định sẽ không cần, cho nên trước tiên phải chiếm tiện nghi của hai người này một chút. Người này làm việc thoải mái đến mức khiến người ta không tìm thấy một chút sai lầm nào.
Bà cụ cảm kích nhìn cô, lời nói ra lại làm cho Liên Chức có chút không biết phản ứng thế nào.
“Vợ chồng son các con là người có tấm lòng tốt nhất mà bà từng gặp.”
nannannan
Trên đường trở về đã sắp chạng vạng tối, nơi này không thông với quốc lộ, phương tiện giao thông duy nhất chính là thú bốn ͼhân.
Nắng chiều màu quýt giống như vàng vụn rải đầy bầu trời, người chăn trâu đã sớm chẳng biết đi đâu, trí nhớ của Tống Diệc Châu rấttốt, một đoạn đường không ngắn quanh co như thế nào hắn đều nhớ rõ ràng.
Tống Diệc Châu dắt dây xua bò, hỏi cô lần này xuấthành có thu hoạch gì.
“Anh nghĩ gì về việc xây dựng các tòa nhà bằng vật liệu cũ có thể tái chế, chẳng hạn như gạch cũ đốt từ thế kỷ trước, ngói và gốm sứ bỏ đi.” Liên Chức bóc vỏ cam, “Như vậy ít nhất sẽ giảm gần một phần ba chi phí so với vật liệu PVC và đá cẩm thạch, v.v.”
Tống Diệc Châu lắng nghe, hỏi.
“Em muốn di chuyển cấu trúc của một ngôi nhà nông thôn vào một thành phố lớn?”
Liên Chức chính là có ý này.
Nhưng khuyết điểm của thiết kế này cũng rấtrõ ràng, có thể thu hồi vật liệu cũ ở trình độ nhất định cũng đồng nghĩa với việc chất lượng cao thấp không đồng đều, màu sắc không thống nhất, cho dù là hai viên đá đã trải qua gió táp mưa sa, màu sắc phai ra cũng không thể giống nhau như đúc.
So ra kém xa sự tinh xảo của cột đá Đại Lý mua với giá cao từ nước ngoài, kiến trúc có đẹp hay không chỉ có ngày thành hình mới biết được. Vụ cá cược này quá lớn. Bên A có thể chấp nhận phương án quá mức kỳ lạ như vậy hay không.
“Nhưng vật liệu cũ quá không thể khống chế, cho dù là dụng͟͟ cụ tinh vi nhất, cũng không thể mô phỏng ra bộ dáng ͼhân thực của kiến trúc này.” Liên Chức nhai cam, thật sự đúng là rấtngọt.
Cô đầu hỏi.
“Anh có muốn hay không?”
Lòng bàn tay cô có một nửa quýt khác, giúp hắn bóc vỏ.
Tống Diệc Châu nói “Hai tay không rảnh.”
Lời này tựa như từng nghe quen tai, Liên Chức nghe thấy muốn tát một cái vào mặt hắn.
Nhưng bây giờ hắn nắm dây thừng điều khiển trâu lớn, ôm lấy cô như ôm con nít, thật sự không rảnh để ăn cam. Cô chia hai miếng cam đặt lên miệng hắn, Tống Diệc Châu cũng há miệng cắn lấy.
Đỉnh đầu Liên Chức cách yết hầu của hắn rấtgần, sau gáy như có như không cảm nhận được khi hắn nuốt cam yết hầu nhẹ nhàng chậm rãi lăn lên lăn xuống, có chút ngứa ngáy.
Cô đột nhiên có chút miệng đắng lưỡi khô.
Không vì gì khác, vừa rồi môi hắn ngậm lấy ngón tay cô, sự đụng chạm nhẹ nhàng vi diệu này làm cho cổ họng người ta ngứa ngáy.
Lời nói được nhặt lại tɾong sự im lặng không biết làm sao.
“Không biết anh có từng xem qua bảng xếp hạng những công trình kiến trúc xấu xí nhất thế giới hay không, tôi lo lắng tác phẩm này nếu lọt vào vòng chung kết sẽ rấtkhôi hài.”
Liên Chức không có nói giỡn, thiết kế quá mức kỳ lạ bình thường sẽ không có kết quả tốt gì.
Tống Diệc Châu nhìn ra vẻ uể oải của cô, cười bình thường nói.
“Kiến trúc xem như nghệ thuật thông dụng͟͟, người thiết kế nhất định phải có tính tiên phong nhất định mới có thể lưu lại tên tuổi tɾong lịch sử.” Anh nói, “Có lẽ Van Gogh là một ví dụ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận