Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc Triển Du tắm rửa xong đi ra thì Mục Hàn cũng vừa nghe xong báo cáo của Phượng Tường.

Nghe thấy tiếng mở cửa, hình như anh cũng cảm nhận được khẽ nheo mắt, đôi mắt hẹp dài nhíu nhíu lại sau cặp kính mỏng, không để lại dấu vết nháy mắt với Triển Du, Triển Du hiểu ý đi vòng qua góc phòng.

Mục Hàn nhìn cô đi về phía mình cũng không lên tiếng, chỉ để cho khóe môi nhếch lên một độ cong vừa phải.

Thiên Diệp Tuyết không thuần lương đáng yêu giống như Aki, cũng không thanh nhã diễm lệ như Triển Du, có hơi giống với hương vị của Thiên Diện Hồ mà trước kia Triển Du sắm vai, rồi lại lạnh lùng cao ngạo cùng yêu mị hơn Thiên Diện Hồ, ở trước mặt người ngoài thì lạnh băng như sương, trước mặt Run Miyamoto lại yêu mị nhiều vẻ.

Bộ đồ ngủ đỏ tươi làm nổi bật lên làn da nhẵn nhụi trắng như ngọc của cô, câu băng cơ ngọc cốt chính là để chỉ cô.

Mục Hàn thấy cô đi đến trước mặt, vô cùng tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô, chui đầu vào bụng cô hít hà, cũng không nói gì.

Triển Du hiểu ý, bưng lấy mặt của anh hôn lên trán anh một cái, hỏi: “Có việc sao?”

Nói xong cô liền thuận thế nhấc chân lên, giạng chân ngồi trên đùi Mục Hàn, ôm cổ anh, sóng mắt lấp lánh nhìn anh.

Mục Hàn nói: “Trong tổ chức có kẻ để lộ tin tức, ở Hongkong có một lão đại muốn ra giá gấp đôi Frankie để mua cách điều chế thành phẩn Vpbcs, lão hồ ly Takeda kia muốn một món hàng bán cho hai bên, phái anh đến đây theo dõi tiến trình nghiên cứu của Frankie, đến lúc đó sẽ trích phần trăm cho anh.”

Đây đúng là một cách châm ngòi ly gián trần trụi.

Lòng Triển Du sáng như gương, mặt tỏ vẻ kinh ngạc, hỏi: “Lão đại bên Hongkong có đáng tin không?”

Câu nói này của cô có ý là: bên phía Hongkong đã sắp xếp người chưa?

Frankie không phải đứa ngu, lời của Mục Hàn cho dù có là thật, hiện giờ cho dù hắn ta có tin thì nhất định sẽ không cho người đi điều tra thật hư.

Cho nên bọn họ muốn vu oan tất nhiên là phải có người ở bên kia phối hợp.

Ngày đó Triển Du có nghe thấy bộ trưởng Lưu đề cập đến chuyện này, xem ra hành động của họ cũng khá nhanh.

Mục Hàn nhẹ gật đầu.

Triển Du tháo cặp kính trên sống mũi phẳng của anh ra, tinh tế miêu tả hàng chân mày anh khí bừng bừng của anh, hỏi: “Anh thấy sao?”

Mục Hàn không trực tiếp trả lời: “Takeda không đáng tin cậy, hôm nay ông ta vì tiền tài mà bán đứng Frankie thì ngày mai sẽ vì lợi ích lớn hơn mà bán cả anh.”

Câu này là cố ý để cho Frankie nghe, cấp dưới của hắn ta nghe vậy thì vụng trộm liếc nhìn ông chủ của mình.

Trên mặt Frankie không có biểu lộ gì, hai con ngươi màu nâu sâu thẳm bình tĩnh không để lộ ra vui buồn, không biết giờ phút này hắn ta đang nghĩ gì.

Triển Du nói: “Vậy mặc kệ đi.”

Mục Hàn bắt lấy tay cô đưa lên miệng khẽ cắn một cái, nói lấp lửng: “Mặc kệ chẳng khác nào trực tiếp trở mặt với ông ta, huống hồ Frankie chưa chắc đã tin anh, đến lúc đó trộm gà không thành lại mất mạng cũng không chừng.”

Triển Du biết nói đến đây cũng đủ lắm rồi, còn lại cứ để cho Frankie nói tiếp.

Cô quay đầu nghĩ ngợi, khó hiểu hỏi: “Vậy anh muốn làm gì?”

Mục Hàn nghe vậy thì khóe miệng khẽ nhếch lên, gằn từng chữ: “Làm…em.”

Nói xong anh liền bế Triển Du lên, đi đến bên giường, ném Triển Du xuống chiếc giường lớn mềm mại, làm như là đã bị Triển Du khơi gợi dục vọng, động tác có vẻ vội vàng, lại có chút thô bạo.

Triển Du nằm trên giường, trên mặt không có chút ảo não nào, ngược lại còn mỉm cười.

Ngay cả Frankie cũng không nghĩ tới ban ngày cô làm ra vẻ lạnh băng, giờ phút này có thể mỉm cười đến phong tình vạn chủng, quyến rũ động lòng người như vậy.

Quả thật là đúng với câu nói kia sao? Lòng của phụ nữ không thể nhìn thấy chỉ vì thịt trước ngực quá dày, khuôn mặt cũng vậy, ban ngày một vẻ, buổi tối khi nằm dưới thân đàn ông lại có biểu lộ hoàn toàn khác.

Mục Hàn cởi áo khoác tiện tay ném xuống, sau đó giật đai lưng ra cuốn lấy tay Triển Du, trói lại.

Triển Du giật mình trong một giây ngắn ngủi, nét mặt tươi cười không thay đổi, ánh mắt nhìn thẳng vào Mục Hàn nói: “Lão đại, anh thích khẩu vị nặng như vậy sao!” Vừa đến đã muốn chơi SM rồi.

Mục Hàn vụng trộm ném cho cô một ánh mắt buồn bực: “DM, anh không có ham mê đó, là cái thằng Run Miyamoto kia.”

Hôm đó xem tư liệu về Run Miyamoto, Mục Hàn bội phục Thiên Diệp Tuyết, thật sự cảm thấy người phụ nữ kia ở trên giường căn bản là không có gì không chịu nổi, bách độc bất xâm, như thần sống vậy, anh nghĩ khó trách Run Miyamoto lại sủng cô ta như vậy phỏng chừng là vì chỉ có cô ta mới chịu được kiểu biến thái ấy.

Trong lòng Triển Du vô cùng không biết phải nói gì, bị người khác xem truyền hình trực tiếp, đối phương lại không phải là Nam Khôn, ngẫm lại thật là táo bạo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận