Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Bạch Lê đột nhiên nghe hai từ về nhà, cả người có chút ngây ngẩn, tiếp theo là những cảm giác ngọt ngào không thể giải thích được.

“Làm sao vậy?” Thẩm Ám nhận ra cô đang sững sờ, đưa tay sờ lên khuôn mặt cô, “Hay là em muốn trở về nhà của anh?”
Bạch Lê đỏ mặt, co người lại, “… Không phải.


Thẩm Ám nằm xuống, ôm cả người Bạch Lê vào lòng hôn, lúc đầu Bạch Lê còn đỏ mặt lo lắng, thấy anh chỉ ôm cô, không có động tác nào khác, bấy giờ mới dần dần thả lỏng.

Hai người nằm đó một lúc, cho đến khi Miêu Triển Bằng đến gõ cửa, Thẩm Ám mới đứng dậy kéo Bạch Lê về nhà.

Trên đường về bọn họ ghé vào siêu thị, Thẩm Ám trực tiếp bế Bạch Lê vào trong xe để hàng, đẩy cô đi mua nguyên liệu, sau đó lại bế người ra ngoài.

Mặt Bạch Lê đỏ bừng nép vào vòng tay anh, lần đầu tiên cô xuất hiện ở nơi đông người, không có hồi hộp đến phát run, sự chú ý của cô bị thu hút bởi Thẩm Ám –anh bước lên xe để hàng và trượt đến khu vực kệ trống, không nói một lời kéo khẩu trang của cô xuống, cúi đầu hôn lên môi cô.

Anh đang dùng cách của mình để giảm bớt căng thẳng và sợ hãi cho cô.

Thẩm Ám vừa dừng xe lại, Bạch Lê đã đỏ mặt chạy lên tầng trên, anh khóa xe lại, đi vài bước bắt kịp cô, vòng tay ôm Bạch Lê trong vòng tay.

Bạch Lê không nỡ đẩy anh ra, giọng run rẩy gọi anh, “Bác sĩ Thẩm ……”
Giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa ngọt ngào.

Thẩm Ám khàn giọng đáp lại, kéo cô lên tầng, ấn người vào tường rồi hôn.

Nguyên liệu trong tay bị rơi xuống đất, đèn cảm biến bật sáng, ánh mắt Thẩm Ám quét tới cửa nhà Bạch Lê hình như có người đang ngồi xổm, ánh mắt của anh lập tức lạnh xuống, kéo Bạch Lê bảo vệ trong ngực.

Bạch Lê không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô nhận thấy vẻ mặt của Thẩm Ám đã thay đổi, cô căng thẳng rụt cổ lại, người đàn ông chạm vào mặt cô, “Đừng sợ.


Có lẽ người đó đã nhận ra sự chuyển động ở đây, mặt áp vào tường, hai tay che mặt chậm rãi đi tới phía trước, vừa định xoay người chạy xuống tầng dưới, Thẩm Ám đã nhận ra cô ấy, “Chờ một chút.


Bạch Lê khẩn trương ló đầu ra ngoài, nhìn thấy người đó, sững sờ hét lên, “Đới Mi?”
Đới Mi mắng một tiếng, “Tớ nghĩ rằng cậu sẽ trở lại một mình, tớ thật sự không cố ý, tớ đang nghĩ về cuối tuần ngày mai, tối nay tớ vừa hay có thời gian đến tìm cậu, tớ chỉ ….

Chị em tốt, tớ thật sự không cố ý, cậu xem như không nhìn thấy tớ, tớ đi đây! Sau này gặp lại!”
Cô nói xong, nắm chặt tay, trực tiếp lao xuống tầng dưới.

.

“Bạn của em thật vui tính.

” Thẩm Ám đợi người đó rời đi, mới nhéo nhéo mặt Bạch Lê, hôn lên một lần nữa.

Chỉ hôn được một lúc, Đới Mi lại lần nữa đi lên, cô ấy che mắt, chỉ về hướng cửa Bạch Lê, “Cái kia, tớ để quên đồ ở cửa, xin lỗi, hai người cứ tiếp tục.


Cả khuôn mặt Bạch Lê đỏ bừng, cô đẩy Thẩm Ám ra, cúi đầu đi về phía cửa.

Thẩm Ám cúi đầu nâng đống nguyên liệu nấu ăn dưới chân lên, vừa đi tới cửa nhìn thấy Đới Mi mua rất nhiều thứ để ở đây, mà khăn quàng cổ và găng tay của cô ấy rơi trên một túi hoa quả, cô ấy vừa cầm lấy khăn quàng cổ chuẩn bị rời đi thì Bạch Lê đã kéo lại nói điều gì đó.

Lúc Thẩm Ám vào cửa, vẫn nghe thấy Đới Mi “khuyên” Bạch Lê, “Cậu ngốc à, cậu kéo tớ làm gì, tớ đi đây…”

Anh che khóe miệng cười cười, nói với Đới Mi, “Vào ăn cùng nhau đi.


Đới Mi ngỡ ngàng,”Tớ á?! Anh ấy biết nấu ăn?! Tớ, mẹ nó …Quả Lê nhỏ cậu thực sự đã kiếm được! ”
Toàn thân Bạch Lê nhanh chóng nóng lên, tai và mặt cũng nóng ran, cô không nói gì cả, cúi đầu chạy vào phòng, đóng cửa lại rồi không ra nữa.

Thẩm Ám mang mấy thứ bên ngoài vào, Đới Mi mua toàn hoa quả, còn mua thêm một chiếc gối ôm hình quả lê màu xanh lá mới, trông hơi giống quả bơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận