Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tần Hạo Nam!” Trần Vân nhìn thấy bà nội đi vào phòng trong thì trừng mắt nhìn anh: “Anh nói lung tung cái gì vậy, sao anh có thể nói như vậy với bà nội của em?”

“Sao vậy? Lời anh nói đều là thật, trước đây chúng ta không phải sống cùng nhau sao?” Tần Hạo Nam vẻ mặt thành thật.

Trần Vân bị những lời anh nói làm xấu hổ nên quay người chạy về phòng phía bắc trước.

Tần Hạo Nam cầm chiếc chăn bông mà bà nội đưa cho mình rồi đi về phía phòng phía bắc.

Nói thật, Tần Hạo Nam vừa bước vào căn phòng phía bắc đã vô cùng kinh ngạc, anh không ngờ Vân Vân sẽ ngủ ở một nơi như thế này, trong một căn nhà giống như nhà kho chỉ có một chiếc giường nhỏ trong góc.

Đột nhiên anh nhớ tới một chuyện, khi Trần Mỹ Lệ sắp xếp cô ở tầng hầm, anh cho rằng Trần Mỹ Lệ quá đáng, nhưng Trần Vân lại nói là tốt, cô rất thích.

Hóa ra là vì trước đây cô chưa bao giờ có một căn phòng đàng hoàng.

Anh chợt cảm thấy đau lòng không chịu nổi, trước đây Vân Vân của anh đã phải chịu quá nhiều ấm ức.

Trần Vân nằm nghiêng trên giường, đắp chăn, quay mặt vào tường, như thể vạch ra một ranh giới rõ ràng với anh.

Tần Hạo Nam đặt chiếc chăn bông mà bà nội đưa sang một bên, sau đó nhấc chăn bông của Trần Vân lên chui vào, nhưng không có động thái tiếp theo.

Anh chỉ ngồi trên giường nhìn bóng lưng của Trần Vân.

Lưng của cô rất bé, khiến cô trông hơi gầy, như thể bất kỳ áp lực nào cũng có thể làm cô ngã xuống.

Tay anh không nhịn được mà trượt dọc theo lưng cô.

“Anh đang làm gì vậy!” Trần Vân quay lại, cảnh giác nhìn anh, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của người đàn ông, cô dừng lại: “Anh, anh sao vậy?”

​​Anh đang khóc sao?

“Không có gì, anh chỉ cảm thấy vì anh xuất hiện quá muộn khiến Vân Vân của anh phải chịu rất nhiều ấm ức.” Lòng bàn tay to lớn của anh véo khuôn mặt không còn chút thịt của cô: “Nếu anh xuất hiện trong cuộc đời em sớm hơn, em đã không phải ấm ức như vậy.”

Trần Vân sửng sốt hồi lâu: “Việc này không phải do anh, không liên quan gì đến anh, anh không cần phải tự trách mình.” Cô trải chăn nói: “Ngủ đi.”

“Vân Vân, anh xin lỗi… sau này em theo anh, anh nhất định sẽ không để em phải chịu ấm ức nữa, tuyệt đối sẽ không!”

Trần Vân có chút không nói nên lời, vướng mắc cùng thỏa mãn trong lòng khiến cô nhất thời không nói nên lời, cô thật sự không cảm thấy ấm ức, thậm chí còn cảm tạ ông trời đã cho cô gặp được Tần Hạo Nam.

Cho dù chỉ là giả nhưng cũng rất tốt, tình cảm cô dành cho anh thời gian qua là thật, ở bên anh không có áp lực gì, cô rất thoải mái, thoải mái hơn bao giờ hết.

Cho nên dù chỉ có một tháng nhưng cô cũng ra đi không chút tiếc nuối.

Tần Hạo Nam đột nhiên kéo cô vào trong ngực, ôm thật chặt: “Vân Vân, hứa với anh, đừng rời xa anh nữa, đừng rời đi mà không nói một lời, đừng bỏ lại anh… em biết không, khi quay về phát hiện em đã đi rồi, anh cảm thấy mình giống như một chú chó, giống như một chú chó lúc em thích thì đùa bỡn mà lúc không thích thì vứt bỏ.”

“Em không có, anh rể, anh bỏ em ra trước, em không thở được.” Trần Vân vỗ nhẹ vào cánh tay anh, để anh buông ra.

“Anh rể… chúng ta không có khả năng.” Trần Vân lắc đầu, kiên quyết nói với anh: “Chúng ta ngay từ đầu đã sai, không thể ở bên nhau, nếu người khác phát hiện sẽ thân bại danh liệt, hơn nữa, em không thể phá hủy cuộc hôn nhân của anh với chị họ.”

Cô thừa nhận mình đã động lòng với người đàn ông trước mặt, nhưng cũng chỉ là động lòng, không thể làm gì khác, cô không thể cướp người đàn ông của chị họ hay phá hủy cuộc hôn nhân của họ.

“Cho nên em là bởi vì Trần Mỹ Lệ quay lại nên mới rời đi?”

Trần Vân cúi đầu.

“Em cảm thấy anh không đủ yêu em, cảm thấy anh sẽ không ly hôn để cưới em sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận