Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tắm rửa tôi mặc một chiếc áo phông rộng rãi đi vào gian phòng của Âu Dương Suất, tay cầm một ly sữa tươi hỏi xem nó có muốn uống hay không.

Âu Dương Suất miễn cưỡng mở mắt liếc nhìn tôi cùng ly sữa tươi trên tay, rất không đáng yêu bĩu môi lắc đầu, trong mắt có nồng đậm khinh bỉ cùng chán ghét, dĩ nhiên, nó khinh bỉ cùng chán ghét chính là sữa tươi chứ không phải tôi.

Tôi nhún nhún vai, không thích coi như xong đi, dù sao miễn cưỡng thì rất không nhân đạo, cho nên, tôi đem sữa tươi đặt vào trên mặt bàn sau đó hướng nó đi tới, giúp cậu bé này chỉnh lại chăn bởi vì mặc dù là mùa hè, nhưng chỗ này có điều hòa, nếu không cẩn thận bị cảm lạnh sẽ không tốt.

Đầu tiên tôi thật sự muốn giúp nó chỉnh lại chăn, nhưng nhìn thấy khuôn mặt mập mạp mềm mại trơn nhẵn kia, cuối cùng nhịn không nổi vươn móng vuốt sói sờ soạng trên mặt nó một cái, ừm, cảm giác trơn trơn y như trong tưởng tượng. Vốn tưởng rằng nhóc con sẽ rất tức giận với hành động của tôi, thậm chí sẽ nhảy dựng lên, bằng không ít nhất cũng sẽ ý kiến này nọ, nhưng mà ngoài dự đoán, nó lại chẳng hề náo loạn chút nào, ngược lại là cứ đỏ mặt nhìn chằm chằm…trước ngực của tôi.

Tôi theo tầm mắt của nó cũng cúi đầu nhìn về phía trước ngực của mình, phát hiện thì ra là bởi vì cổ áo phông hơi rộng, lúc khom lưng không cẩn thận mở ra một khe hở rất đáng yêu, vừa lúc không cẩn thận đúng tầm mắt của nó, lộ ra một chút, thật, chẳng qua là lộ liễu một chút xíu mà thôi, tôi thề, tôi không phải cố ý.

Mặt tôi không đổi sắc, thong dong trấn định kéo lại áo sơ mi, nhìn gương mặt Âu Dương Suất vẫn đỏ ửng như cũ liền cong lên khóe miệng, đôi mắt xoay chuyển, đáy lòng bởi vì nghĩ đến trò đùa dai sắp có mà cười thầm một tiếng.

“Này! Chị nói em làm sao có thể cứ như vậy nhìn chằm chằm vào cái bên trong của người ta chứ, bao nhiêu chỗ tốt không nhìn lại cứ thích nhìn vào bên trong là sao?!” Tôi ra vẻ ngượng ngùng làm nũng nói.

“…”

Đối mặt với sự trêu chọc của tôi, tiểu tử đáp lại bằng cách đem đầu của mình vùi vào trong chăn, chết sống không chịu lộ ra.

Ai, nó xác định mình là người đã từng sống ở xã hội nước Mỹ cởi mở hiện đại sao? Ở nơi đó rất khó để duy trì được tư tưởng đơn thuần và dè dặt như thế đó nha.

Sợ nó sẽ buồn chết cho nên tôi liền giúp nhóc con giữ lại một chiếc đèn ở đầu giường sau đó đi ra khỏi gian phòng, đóng cánh cửa, cong lên một nét cười nhàn nhạt rồi xoay người đi vào trong phòng của mình.

Sau khi vào phòng, tôi thấy Hàn Lỗi đã sớm tắm rửa xong đang nằm nghiêng ở trên giường đọc sách, thế nên tôi nhanh chóng bò lên giường, bả đầu theo thói quen tựa vào trên bả vai anh, đem tầm mắt dừng lại ở quyển tiểu thuyết trên tay kia, dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Thật ra thì anh đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của tiểu gia hỏa kia đúng không!”

Nếu là người khác dễ dàng bị mặt nạ của Âu Dương Suất lừa gạt tôi còn tin được, nhưng nếu là Hàn Lỗi, cái kẻ “khác người” kia thì tôi cảm thấy đây tuyệt đối là chuyện không thể nào.

Tôi cảm thấy lồng ngực Hàn Lỗi khẽ chấn động, anh khẽ cười nói: “Có ý gì?”

Giả bộ ngu đúng không.

Tôi lành lạnh nói: “Giả bộ a, lại còn giả bộ chẳng giống như ban nãy nữa.”

Nghe vậy, Hàn Lỗi đem sách trong tay cất vào trên tủ đầu giường, một tay ôm lấy tôi dùng gương mặt tuấn tú cùng tôi mặt đối mặt, vươn ra một cái tay khác nhẹ điểm đầu mũi của tôi, trong mắt lóe ra tinh quang, nâng lên khóe miệng nói: “Thật ra thì anh có biết hay không cũng có quan hệ gì đâu, chơi thật vui là tốt rồi, không phải sao? Nếu là chơi thật vui, anh nói không biết cũng có quan hệ gì đâu?”

Người đàn ông này chính là đánh vào chủ ý: “Chúng ta vui vẻ chơi đồng thời thuận tiện làm nhóc con kia cũng vui” sao? Giờ này khắc này, tôi chỉ muốn dùng năm chữ cùng hai dấu chấm câu để diễn tả sự sùng bái của tôi đối với anh: cao, thật sự là cao*!

Bình luận (0)

Để lại bình luận