Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đối con mèo nhỏ, kế tiếp, cậu có tính toán gì không?” Phượng Dạ Hoàng nhấc lên con mắt có nhiều thú vị nhìn hắn.

“Anh cứ nói đi?” Phượng Dạ Diễm nhìn thẳng hắn, nhìn đến đôi mắt đen sẫm của hắn, không ngoài ý trong mắt hắn chứng kiến ý vị giống nhau, lập tức câu dẫn ra khóe môi, cười đến tà mị như hoa.

Mà bên kia, mèo nhỏ đáng thương đang lẳng lặng ở trong phòng ngẩn người, hoàn toàn không biết chính mình đã thành cá trên thớt —— mặc người chém giết.

Một nơi tối đen chẳng nhìn thấy điểm cuối cùng, nàng hai chân trần chạy trốn. Trong thế giới tối đen, những hình ảnh quen thuộc xuất hiện, rồi một giây sau liền biến mất.

Không………… Ba ba, đừng bỏ con cùng mẹ………

Mẹ, mẹ, mẹ đang ở đây sao? Vì sao mẹ cũng vứt bỏ Thu nhi?

Tiểu mạc tiểu nhưng, các ngươi tại nơi nào? Nhanh đến mụ mụ bên người …………

Mệt mỏi quá mệt mỏi quá…….. Giống như chạy trốn thật lâu…. Chỗ nào mới là điểm đến cuối cùng?

Dừng lại, đừng chạy nữa, để cho nàng nghỉ ngơi một chút……………

“Thu nhi đừng sợ, an tâm ngủ đi! Chúng tôi đều ở bên cạnh em.”

Bên tai là ai đang nói chuyện? Vì sao lại ôn nhu như vậy? Hảo ôn hòa! Là mẹ sao?

Cảm giác đó là như thế nào nhỉ? Giống như nàng đang đứng ở thế giới bóng tối, tâm trạng bối rối không thể bình tĩnh lại, lúc đó lại mơ hồ trông thấy phía trước một chút ánh sáng. Nàng khẽ cắn môi hướng phía kia chạy tới.

Tô Mộ Thu mở mắt ra, ánh sáng chói mắt làm cho nàng vô ý thức vươn tay, lấy tay che tại hai mắt, chớp mắt vài cái mới chậm rãi thích ứng được.

Nguyên lai là nằm mơ, chính là toàn thân lại rã rời mệt mỏi.

Nàng khởi động thân thể, mới tỉnh ngủ làm cho đầu óc nàng có chút hỗn loạn.

Tại Phượng gia, cơ hồ mỗi sáng sớm thức dậy Tiểu Mạc Tiểu Nhưng đều ở bên giường đáng yêu gọi nàng một tiếng mẹ, hiện nay, nàng mở mắt ra nhìn căn phòng lạ lẫm chỉ cảm thấy không quen.

Quan trọng nhất là……..

Nàng mặt hoảng hốt nhìn xem mặt giường mềm mại, trên giường chỉ có gối nàng nằm mới có dấu vết lún xuống, đêm qua tựa hồ hai người bọn họ đều chưa từng qua đêm tại phòng nàng.

Trong mộng nghe được thanh âm, là bọn hắn sao?

Xoa xoa huyệt thái dương, nàng xuống giường đi vào nhà tắm rửa mặt.

Đi trên hành lang, Tô Mộ Thu nhíu mày, nội tâm cảm thấy kỳ quái, rồi lại nói không nói được cụ thể kỳ quái ở chỗ nào, đi xuống cầu thang, nhìn xem phòng khách không một bóng người, lúc này mới ý thức được phòng khách hôm nay tựa hồ đặc biệt yên tĩnh, người nơi này giống như trong vòng một đêm toàn bộ đều biến mất.

Phượng Dạ Hoàng và Phượng Dạ Diễm ? Cũng đi rồi sao? Lòng nàng không hiểu hoảng loạn lên. Nàng vô ý thức nắm tay lại liền móng tay đâm vào lòng bàn tay cũng không biết, cảm giác bất lực tỏa ra bốn phía, nơi này trống trải làm cho nàng sợ hãi.

Quả nhiên trở nên yếu ớt !

Nàng vô lực dựa vào sô pha cười khổ.

Phòng khách to như vậy chỉ có Tô Mộ Thu, nhưng mà tại một góc nàng nhìn không thấy, người đàn ông tuấn mị yên lặng đứng, hai tay của hắn vây quanh trước ngực, thanh thản dựa trên tường, đôi mắt bình tĩnh quan sát nhất cử nhất động của nàng, ánh mắt cực nóng giống như nhìn chằm chằm vào con mồi của mình, hắn mỉm cười từ chỗ đó đi ra.

“Thu nhi, dậy rồi sao?” Phượng Dạ Diễm đi đến trước mặt nàng, cúi thấp đầu tại trên trán nàng hôn một cái,“Sao không ngủ thêm một chút nữa?”

Tô Mộ Thu vô ý thức nhẹ nhàng thở ra, nội tâm lại có loại cảm giác mừng rỡ.

“Làm sao vậy? Vì sao khóc?” Phượng Dạ Diễm nhẹ nhàng lau đi nước mắt tràn ra trên khóe mắt nàng.

Nàng khóc?

Nàng giật mình sửng sốt, ngơ ngác nhìn hắn, cuối cùng lắc đầu,“Không có gì! Quản gia cùng mọi người đâu?”

Phượng Dạ Diễm như có điều suy nghĩ nhìn khuôn mặt thanh lệ của nàng, không có bỏ qua bất kì phản ứng nào,“Sáng nay chúng ta kêu tất cả mọi người trở về rồi, nói cách khác, trên đảo này, ngoại trừ ám vệ, chỉ còn lại ba người chúng ta.”

Tâm không khống chế được nhảy dựng, giương mắt chạm được mục quang nóng rực của hắn, nàng cúi đầu xuống, nội tâm bị tin tức vừa nghe được đánh sâu vào . Chỉ còn ba người, ý nghĩa như thế nào……. Hẳn là không cần nói cũng biết đi!?

“Tới bên kia ngồi xuống trước đi! Hoàng đang chuẩn bị bữa sáng, một lát nữa sẽ có.” Hắn thân mật ôm nàng.

Hoàng biết làm bữa sáng?

Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng không che dấu được biểu lộ kinh ngạc, cười khẽ lên tiếng,“Cảm thấy kỳ quái?”

“Ân.” Nàng thành thật gật đầu. Bọn họ như đế vương vậy cho nên không có khả năng tiến vào nhà bếp, không phải sao?

“Chúng ta từ nhỏ tiếp nhận các loại huấn luyện nghiêm khắc, tự nhiên năng lực cơ bản nhất là làm no bụng mình đương nhiên phải biết.” Chỉ là nhiều năm chưa từng làm, hôm nay chỉ vì Thu nhi, mà ngay cả Phượng Dật Hành cùng Lãnh Nghiên cũng chưa từng hưởng thụ qua đãi ngộ này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận