Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không phải… Không phải chó cái.

Khuynh Thành nhắm hai mắt lại, lựa chọn phun đồ vật của hắn ra, giây tiếp theo lại bị hắn nhìn thấu mục đích, bị ấn đầu áp xuống , dương vật cứng rắn chọc vào yết hầu, làm cô phát ra tiếng nôn mửa khó chịu .

“Lắc mông cho tôi!”

“Ô…”

“Tôi nói chị dẩu mông lên!” Hắn gào thét, sức lực trên tay càng lúc càng lớn.

Sắc mặt Khuynh Thành trong khoảnh khắc đó liền trở nên đỏ lên, vì để không bị đồ vật trong miệng làm hít thở không thông mà chết, cô dùng hết toàn lực, dùng sức đong đưa cái mông sang trái sang phải, biên độ rất nhỏ, nhưng lại làm Khôi Minh cảm nhận được khoái cảm sung sướng .

“Chỉ thiếu cái đuôi thôi, không thì chị thật sự chính là tiểu chó cái.”

Cô bị một trận nghẹn ngào khó chịu kích thích tỉnh lại, há to miệng, cảm giác hít thở không thông dâng trào.

“Khụ khụ… Khụ!”

Khuynh Thành che ngực ghé vào mép giường,giọng nói xé rách lớn tiếng ho khan, giống như có thứ gì đó muốn dâng lên, trực giác nói cho cô biết đó là máu, cứng rắn đem nó nuốt xuống.

Có lẽ tiếng ho khan của cô lớn quá mức, đánh thức người ngoài cửa , nghe được trên hành lang truyền đến tiếng bước chân vội vã , hô hấp cô nghẹn lại không dám lại –khụ khụ–.

Khôi Minh mở cửa ra nhìn cô một cái, trong tay nắm chính là hộp thuốc cảm mạo quen thuộc .

“Uống thuốc.”

Dấu vết trên mông cô vẫn còn chưa tốt, vẫn như cũ quỳ trước mặt hắn, không có động tác khác.

Hắn đem bao bì đóng gói xé mở, nâng cằm cô lên, đem một gói thuốc nhuyễn bên trong đổ vào trong miệng cô , lại lấy nước ở đầu giường làm cô đem toàn bộ thuốc nuốt xuống.

“Nơi này không có nước ấm, chỉ có thể để chị tạm chấp nhận trước như vậy, –khụ– nửa tháng, cảm mạo cũng nên tốt hơn mới phải, sao càng ngày lại càng nghiêm trọng như vậy?”

Cô không nói chuyện, Khôi Minh ngồi xuống mép giường, đùa bỡn vú rũ xuống , vốn dĩ là hai bầu vú trắng nõn , đã bị hắn tra tấn, nơi nơi đều là dấu vết xanh tím, chị chạm nhẹ vào liền đau.

Khuynh Thành cắn răng nhịn xuống, ngón tay thon dài cố ý ma cọ ở núm vú đứng thẳng , nơi đó càng đau, bị hắn cắn trầy da, miệng vết thương đến bây giờ còn chưa lành.

Hắn không hiểu được thương hương tiếc ngọc chút nào, thậm chí sức lực càng lúc càng lớn, cố ý đùa bỡn thành các loại hình dạng, như là muốn lôi kéo đến rớt.

Rốt cuộc cô cũng chịu không nổi, đem ngực rụt rụt về phía sau, thanh âm khàn khànkhẩn cầu.

“Đừng đùa… Đau quá.”

Tay hắn ngừng lại, đỉnh đầu truyền đến một tiếng “hừ “ cùng tiếng cười.

“Tôi còn đang nghĩ không biết Khuynh Thành còn có thể nhẫn đâu đến mức nào, bất quá cũng chỉ như thế.”

Ngón tay từ vệt đỏ cùng đầy vết ký hiệu dấu cắn trên cổ cô, chậm rãi trượt xuống đến trái tim trên ngực, ánh mắt nhiều hơn vài phần nhu hòa.

“Gần đây tại sao tốc độ khôi phục miệng vết thương lại càng ngày càng chậm như vậy? Có phải thân mình của chị đã bị tôi tra tấn đến chịu không nổi? Mới chỉ mới ấn cho chị một dấu vết của kẻ hèn , liền đã chịu không nổi, hửm?”

“Không cần, lại tra tấn tôi.”

Giọng điệu nói ra hữu khí vô lực, che cổ lại ho khan lên, thanh âm –khụ khụ — chưa từng dừng lại , ngay cả hô hấp cũng vô cùng dồn dập.

Khôi Minh nheo hai mắt ngăm đen lại.

Hắn suy nghĩ thật lâu, sau đó đem dục vọng của mình nhẫn nại xuống, đứng dậy đem cô ôn lên trên giường , kéo chăn lên.

“Ngủ cho ngon, buổi tối sẽ mang đồ ăn cho chị, biểu hiện tốt hôm nay sẽ không động vào chị.”

Nhưng hắn sợ mình lại nhẫn nại không được, cho nên thực mau mà đi ra ngoài.

Mang mũ áo choàng lên, áo choàng màu đen cũng không che lấp được khí thế uy hiếp của cơ thể cao lớn.

Đi ngang qua cửa lớn đình viện , sau giờ ngọ ánh mặt trời bên ngoài mãnh liệt chiếu vào, làm hắn không bực bội nhíu chặt mày, đem mũ kéo thấp xuống không ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận