Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông cương nghị đang chăm chú xử lý công việc, mắt kính gọng vàng trên mặt khiến hắn toát ra hơi thở thành thục.
Mạc Viễn ngẩng đầu, thấy Giang Khê đã đến thì lập tức buông bút xuống, ngoắc tay với cô “Đến rồi sao, lại đây.”
Giang Khê bước vào, đặt hộp cơm xuống bàn trà rồi đi tới.
Mạc Viễn kéo tay cô, ôm trọn vào ngực.
Bàn tay không kiêng dè, vạch cổ áo cô ra, hôn xuống bả vai mượt mà.
Cơ thể Giang Khê hơi run lên, mắt cụp xuống đợi hắn hôn xong.
Mạc Viễn hôn không đã, há miệng ra ngậm lên làn da như trứng gà của Giang Khê, hai bàn tay xoa lấy vùng e0 mềm mại của cô.
Giang Khê cắn môi, khắc chế sự sợ hãi tɾong người. Đầu ngón tay siết lấy quần áo đến trắng bệch.
Khoảng năm phút, cuối cùng Mạc Viễn cũng rời đi.
Hắn kéo áo lên, che đi những vết răng của mình.
Giang Khê dọn cơm ra cho hắn.
Mạc Viễn cứ nhìn cô, hai mắt đầy yêu thươռg.
Xem ra hai năm qua Giang Khê đã ngoan ngoãn hơn rấtnhiều, cũng học được cách làm một người vợ tốt.
Cô cùng hắn dùng bữa trưa tại văn phòng.
Sau khi ăn xong, Giang Khê vừa dọn dẹp vừa nâng mắt nhìn hắn.
Mạc Viễn cũng đang nhìn cô, khóe môi hơi cong nhẹ, bày ra bộ dáng đợi cô nói chuyện.
Giang Khê nuốt nước bọt, tiến tới đứng trước mặt hắn, hai tay nắm chặt lấy góc váy, ấp úng cầu xin “Ông xã, mai là sinh nhật của bà nội, em có thể dẫn Hựu Hựu đến bệnh viện thăm bà không?”
Mạc Viễn không trả lời ngay, hắn nhịp nhịp ngón tay.
Đây là bộ dáng là Giang Khê sợ nhất.
Cô sợ nhất những lúc hắn không nói gì mà ngồi im nhịp ngón tay như vậy.
Cả người toát ra hơi thở lạnh như băng, chuyên quyền, độc đoán, tự như có thể nhìn thấu đối phươռg chỉ với một ánh mắt.
Hai ͼhân Giang Khê run rẩy, cô ngột ngạt đến mức không thể thở nổi, hồi hộp đợi hắn trả lời.
Qua ba phút, cuối cùng người đàn ông cũng lên tiếng “Được.”
Vui mừng ập tới, nhưng cô không dám biểu lộ ra mặt “Em cảm ơn anh.”
Trong hai năm, Giang Khê từ một cô gái tràn đầy tuổi xuân, đã trở thành một người vợ, người mẹ vô cùng h0àn hảo.
Cô thật sự yêu thươռg đứa con của mình, tuy nó được sinh ra bởi một sự ép buộc.
Đối với Mạc Viễn, cô cố gắng làm tốt bổn phận một người vợ, nhưng đôi khi cô không thể giấu được những cảm xúc ͼhân thật từ trái tim.
Hai năm, có thể biến một cô gái tự lập trở nên rụt rè, muốn làm gì hay đi đâu đều cũng phải xin phép.

Bình luận (0)

Để lại bình luận