Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Du Linh hiểu đây là cô lựa chọn tình yêu, mẹ cô vẫn luôn chỉ nghĩ cô cùng anh xuất ngoại du học, chính là mạ một lớp vàng liền sẽ về nước, mà hoàn toàn không biết, Du Linh tính toán sẽ định cư ở nước ngoài.
Trở về, là khẳng định còn sẽ trở về, nhưng từ bây giờ, không bao giờ có thể ở đất nước này sinh sống lâu dài, mỗi lần trở về, chỉ có thể thăm qua người thân, sau đó lại phải đi.
Cho nên Du Linh trong lòng rất khó chịu.
Một người, rời đi quê hương đất mẹ, nơi mà bản thân sinh ra và lớn lên, đi đến một đất nước hoàn toàn lạ lẫm, người xung quanh, nói những ngôn ngữ xa lạ, hoàn cảnh sinh hoạt của họ cũng hoàn toàn bất đồng với bản thân, phong tục tập quán cho đến văn hóa đều không giống nhau.
Cô không không nghĩ mình sẽ kiên cường dũng cảm như vậy, hiện tại nội tâm cô trừ bỏ lỗ trống, thì còn có khủng hoảng, mà điều duy nhất chống đỡ cô cũng chỉ có tình yêu của cô và anh.
Kỳ Lạc nhìn Du Linh, thở dài, cánh tay dài vươn tới ôm cổ cô, đem cô kéo qua tới, nghiêng người hôn lên môi cô, nhẹ nhàng mút, tựa muốn giảm bớt khẩn trương cùng cảm giác không an toàn của cô.
Môi lưỡi quấn quýt triền miên, Du Linh hơi hơi rũ mắt, chậm rãi thả lỏng chính mình, duỗi tay, buông lỏng đai an toàn của mình, thân mình nghiêng qua bên ghế điều khiên, hai tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lại. Điện thoại ở ngay lúc này vang lên.
Kỳ Lạc thở hổn hển, một bàn tay xoa bóp gáy Du Linh, nội tâm táo dục, rời đi môi cô, lấy ra di động. Là Chu Khai Khai gọi tới.
Bà ở trong điện thoại cả giận nói
“Kỳ Lạc, con đến tột cùng muốn làm gì? Vừa mới về nước con liền lại xin đi ra nước ngoài, có phải con khiến Du Linh thôi học hay không? Con rốt cuộc muốn làm gì?”
“Con muốn làm gì, mẹ không phải sớm biết sao?”
Kỳ Lạc rất là không sao cả còn nói thêm
“Con không cảm thấy điều này khó lý giải, mẹ, kết quả này là tất nhiên, không phải sao?”
Anh chưa từng ở trước mặt Chu Khai Khai che giấu ý đồ của mình đối với Du Linh, cho nên mang Du Linh xuất ngoại, kết quả này căn bản không khó đoán.
Chu Khai Khai tức giận đến hoàn toàn không biết nói cái gì mới tốt, bà ở trong điện thoại cả giận nói
“Con rốt cuộc có còn biết lễ nghĩa liêm sỉ không? Kỳ Lạc, mẹ nói mẹ đều không phản đối con cùng Du Linh ở bên nhau, con còn muốn mang con bé xuất ngoại, con đem Kỳ gia đặt chỗ nào? Kỳ Lạc, con có phải muốn làm mẹ tức chết không?”
“Không có lễ nghĩa liêm sỉ chính là mẹ.”
Kỳ Lạc không cam lòng yếu thế, thong thả ung dung nói
“Yêu nhau có cái gì sai? Các người luôn lo lắng thể diện của bản thân, lo lắng các người không còn mặt mũi nhìn người khác, nhưng những cái đó thì có quan hệ với tới bọn con? Bọn con chỉ là yêu nhau, vì cái gì muốn chúng con hy sinh lẫn nhau, thành toàn cho thể diện của các người ?”
Nói nói, Kỳ Lạc liền cùng Chu Khai Khai cãi nhau.
Chu Khai Khai nhanh chóng bị Kỳ Lạc làm phát điên, ở trong điện thoại mất đi lý trí bắt đầu tức giận mắng, đổ ập xuống phẫn nộ, xuyên thấu qua chiếc di động nhỏ, xông thẳng vào tai Kỳ Lạc.
Trong xe Du Linh nghe được tâm đều đau, hai hàng nước mắt rơi xuống, nghiêng đầu nhìn về phía Kỳ Lạc, vẻ mặt anh không sao cả mà đem điện thoại di động ném ở một bên, nghiêng đầu nhìn về phía Du Linh.
Sau đó, Kỳ Lạc duỗi tay ôm lấy cô.
Mưa rền gió dữ, ngập trời phẫn nộ, anh thừa chịu, nhưng trước sau như một vẫn yêu cô, một đời một kiếp.
Du Linh lắc đầu, duỗi tay cầm tay Kỳ Lạc, khóc lóc giọng khàn khàn mà nói
“Anh, em sợ hãi.”
“Đừng sợ, ra nước ngoài, ai cũng không ngăn cản được chúng ta.”
Kỳ Lạc nghiêng người, đem đầu gác ở trên vai Du Linh, một tay vuốt ve cái cổ mảnh khảnh của cô, trong tiếng mắng của Chu Khai Khai tiếng, anh ở bên tai nhẹ nhàng nói
“Chúng ta cái gì cũng không có sai, chúng ta chỉ là yêu nhau thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận